Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134582

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/582 lượt.

hôm qua còn cho mình mượn áo, người ta tốt với mình như vậy, không có lí do gì lúc anh ta bị bệnh cô lại không đến thăm hỏi một chút.
“Vậy thì anh ở nhà chờ tôi đi.” Cuối cùng cô cũng bất đắc dĩ thở dài rồi miễn cưỡng mở miệng.
Nhưng Dư Chân lại hồn nhiên không phát hiện ra giọng điệu của cô, chỉ vui vẻ với kết quả mà thôi.
Buổi tối trong phòng bếp.
Hinh Ý nhìn người giúp việc bỏ cá vào nồi, còn mình lại mang dáng vẻ kính nhi viễn chi, cô không biết nấu ăn nên chỉ đứng ngoài xem, chỉ cẩn thận dặn dò người giúp việc đừng cho quá nhiều gia vị vào.
Kính nhi viễn chi: Bề ngoài tỏ ra kính nể, tôn trọng một đối tượng nào đó, nhưng trên thực tế không muốn tiếp cận, gần gũi với đối tượng đó
Lúc đi đến thang máy thì điện thoại vang lên, Hinh Ý nhìn màn hình, tức giận nhận điện: “Tôi nói này, anh có cần phải phiền như vậy không? Vừa mới nấu xong đây.”
“Này người ta đói mà, đói đến mức toàn thân đều rã rời.”
Hinh Ý nghe thấy giọng nói như đang làm nũng của anh thì nhớ tới lúc Vũ Chính bị bệnh cũng vậy, nhìn vào mắt cô làm nũng mà chẳng hề cảm thấy xấu hổ.
Vì sao mà cô lại đem hai con người đối lập như vậy mà so sánh với nhau chứ? Rõ ràng là hai người hoàn toàn khác nhau, vì sao ở bên cạnh ai cũng nhớ tới anh, cô hận chính mình luôn lơ đãng mà nhớ đến con người đã thấm sâu vào máu thịt của mình kia, như là một loại cổ độc trong thân thể, một ngày nào đó sẽ hoàn toàn xâm chiếm cô.
Cô vội vàng nói một câu: “Đã xong rồi, tới ngay đây.” Nói xong liền cúp điện thoại, giọng nói lãnh đạm đến chính cô cũng thấy sợ hãi.
Hôm nay sắc trời đặc biệt u ám, mây đen trên bầu trời gần như sắp áp mái lầu 75, hôm nay tại văn phòng tổng tài trong tòa nhà Giang Lâm sẽ có quyết định cuối cùng với phương án lần trước của Lưu Dư Chân, sắc mặt mỗi người đều có chút âm trầm.
Hinh Ý trộm liếc nhìn Vũ Chính, thậm chí sắc mặt còn hơi xanh xao, thời tiết như vậy nhất định anh sẽ không thấy thoải mái, vậy mà còn nhất quyết đến công ty.
Vũ Chính một tay cầm văn kiện, một tay không một tiếng động ra sức chống lấy tay ghế sofa, thân thể đều nghiêng lệch tựa lên thành ghế.
Hinh Ý nhìn nếp nhăn giữa hai hàng chân mày của anh ngày càng sâu, cuối cùng nhịn không được lớn tiếng thở dài.
Ba người khác đều đưa mắt nhìn về phía cô, cô có vẻ mệt mỏi nặng nề nói: “Đã hai giờ rồi, nghỉ ngơi một chút đi.”
Tất cả mọi người đều không phản đối nhưng lại không có ai lên tiếng. Hà Thư Mẫn nhìn sắc mặt Vũ Chính rồi lại nhìn mặt Hinh Ý, nhẹ nhàng thở dài, đứng lên nói: “John có thể xuống dưới nói chuyện một chút không? Phương án này tôi thấy còn có một số chỗ không rõ.”
Dư Chân ra vẻ không sao cả đứng lên, đi theo cô ra ngoài.
Sau khi cánh cửa gỗ nặng nề được đóng lại, trong văn phòng vẫn giữ nguyên trạng thái im lặng, ánh mắt của Hinh Ý đảo qua Vũ Chính, anh vẫn cầm văn kiện xem, thỉnh thoảng so sánh với các số liệu trên màn hình laptop đặt trên đùi.
Rốt cuộc Hinh Ý nhịn không được đứng dậy trước mặt anh, “Tôi nói anh nghỉ ngơi anh có nghe hay không hả?” Một tay cô giật lấy văn kiện trong tay anh.
Mà Vũ Chính vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh nhìn cô, sửng sốt một hồi rồi mới thở dài, đặt latop trên đùi xuống, hai tay chống lấy sofa, chậm rãi thay đổi tư thế ngồi.
Nhưng thân thể chỉ vừa nhúc nhích thì anh liền không thể không ngừng động tác lại, phía sau lưng co rút đau đớn làm cho mọi dây thần kinh toàn cơ thể anh đều căng lên, ngay cả đôi chân cũng run rẩy, trong lòng anh biết là không ổn, tay dùng sức đè hai chân lại.
Hinh Ý nhìn thấy mặt của anh càng ngày càng căng thẳng, chân run run ngày càng nhìn rõ thì lập tức biết rằng có chuyện không ổn.
Cô vịn eo của anh chậm rãi giúp anh nằm trên ghế salon, dù cho cách một bộ áo vest thì tay vẫn cảm thấy cơ thể đang căng cứng của anh, lòng của cô cũng theo đó mà co rút lại.
Mà Vũ Chính chỉ từ từ nhắm hai mắt lại, nhếch môi, cố hết sức chịu đựng cơn co rút đau đớn này, các ngón tay liên tục run rẩy.
Sau khi cô giúp anh nằm xuống thì giúp anh mát xa đôi chân còn đang run rẩy, nhẹ nhàng lướt qua, ấn lấy những huyệt vị mà cô đã từng quen thuộc.
Đây là lần đầu tiên trong ba năm qua cô chạm vào chân của anh, rõ ràng gầy yếu hơn rất nhiều so với trước đây, cho dù có trị liệu nhiều hơn nữa thì cũng không thể làm cho đôi chân to lớn vững chãi trước kia của anh có thể tùy thích rong rủi được nữa.
Hinh Ý đè nén bi thương trong lòng, nâng đôi chân của anh lên, chậm rãi cởi giầy ra, chân rời khỏi đôi giày lập tức thả lỏng cùng với bàn tay thẳng tắp cũng đã giãn ra một chút, cầm lấy bàn chân mang tất của anh, lành lạnh, mềm mại, làm cho lòng cô đau như cắt. Nhẹ nhàng cởi tất ra, lộ ra làn da tái nhợt dị thường cùng lưng bàn chân gầy yếu.
Cô nhẹ nhàng xoa chân của anh, trong nháy mắt, từng giọt nước mắt lớn nhỏ rơi trên bàn chân anh, đáng tiếc anh không thể cảm giác được.
Vũ Chính nhíu chặt chân mày, nhắm mắt lại, chờ đợi cho cơn co giật qua đi, lại cảm thấy ngày càng thoải mái, ý thức dần dần trở nên mơ hồ.
Lúc Dư Chân cùng Hà Thư Mẫn trở lại lầu 75, gõ cửa,