Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134573

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/573 lượt.

cô không tìm thấy Vũ Chính, cô gọi lái xe nói muốn cùng Vũ Chính về nhà.
Cuồi cùng vẫn là Tưởng Ảnh Tuệ, người bạn thời đại học của cô, thiên kim của tập đoàn Tưởng thị khuyên mãi mới đưa được cô lên xe.
Hinh Ý vừa vào cửa đã không thể chờ đợi được muốn cởi quần áo ra, nơi này sao lại nóng như vậy nhỉ?
Nghe thấy tiếng động, quản gia sợ Vũ Chính bị ngã nên chạy vào thì nhìn thấy Hinh Ý say rượu đang cố sức cởi váy ra, chỉ có thể trợn tròn mắt đứng trước cửa.
Mà Vũ Chính trông thấy quản gia như vậy thì lại dùng giọng nói trầm thấp lạnh lẽo gấp trăm lần ngày thường nói: “Đi ra ngoài.” Giọng nói trầm thấp phảng phất như từ địa ngục truyền đến.
Quản gia lập tức thức thời xoay người ra ngoài đóng cửa lại, ông chưa bao giờ nhìn thấy Giang tiên sinh lại nổi giận như vậy, sợ tới mức rùng mình một cái.
Hinh Ý thành công cởi bỏ bộ lễ phục dạ hội ra, mặc một bộ nội y tinh sảo, đá rơi đôi giày cao gót, bò lên giường của Vũ Chính, ôm chặt lấy Vũ Chính mà làm nũng: “Đêm nay sao anh lại không đợi em?”
Mùi hương trên người cô hòa lẫn với mùi rượu phả vào mặt anh, làm cho người đang rất tỉnh táo như anh cũng cảm thấy say.
Vũ Chính cau mày hỏi: “Đêm nay em đã uống bao nhiêu rượu?”
Hinh Ý lại chỉ “ưm…ưm” nở nụ cười, vẫn là dáng vẻ say rượu, “Uống một chút...chỉ... một chút…” vừa nói vừa so ngón tay cho Vũ Chính xem.
Vũ Chính nương theo ngọn đèn yếu ớt nhìn khuôn mặt hồng hồng của cô, ánh mắt mơ màng, thân thể cũng đang sôi trào lên.
Hinh Ý lại bất chấp tất cả, cởi thẳng bộ nội y của mình ra, xốc chăn của Vũ Chính lên, cưỡi lên trên người anh. Ôm anh, hôn hít khắp mặt anh, miệng của anh, cô giật áo ngủ của anh ra, một đường hôn thẳng xuống cổ anh.
Vũ Chính cảm thấy kinh ngạc, anh chưa từng nhìn thấy Hinh Ý điên cuồng như vậy, hoàn toàn không giống với cô ngày thường. Nhưng Hinh Ý vừa hôn anh mà không hề để ý đến người ở dưới lại vừa nỉ non lẩm bẩm: “Vũ Chính… em yêu anh… Vũ Chính… Vũ Chính…” lúc này, anh mới nhớ tới Lưu Dư Chân, Dư Chân, Vũ Chính, thì nhẫm tâm thô bạo dùng sức đẩy cô ra. (tên của hai anh đồng âm ^_^)
Bị cô khơi mào ngọn lửa thiêu đốt, nhưng lòng đố kị không tên kia lại dâng trào, anh vừa thở hổn hển vừa hỏi: “Đến tột cùng thì em đang gọi tên ai?”
Hinh Ý bị đẩy ra nhưng lập tức lại dính lên người anh, hôn chiếc cổ mẫn cảm nhất của anh, vừa khóc vừa nói: “Đương nhiên là em yêu Giang Vũ Chính, trong lòng đều chỉ có Giang Vũ Chính… Tên họ Giang khốn nạn kia, tôi hận anh chết đi được…”
Cuối cùng dùng sức cắn lên vai Vũ Chính, dùng hết mọi sức lực, thân thể của cô cũng run rẩy theo.
Vũ Chính cảm thấy lòng đau nhói, những giọt nước mắt kia chảy xuống cơ thể anh, chảy vào trong lòng anh.
Anh run rẩy dùng tay gạt đi những giọt nước mắt của Hinh Ý, miệng dịu dàng an ủi: “Đừng khóc, cục cưng…đừng khóc…”
Hinh Ý càng khóc càng lớn, lại không ngừng hôn lên cơ thể anh, hai tay thật nhanh cởi hết quần áo của anh, cô muốn anh, cô rất muốn anh, cô không thể không có anh.
Nhưng mà cô lại không nói ra, tất cả liền biến thành từng đợt vui sướng cùng hưng phấn.
Ánh nắng mặt trời xuyên qua rèm cửa hắt vào trong phòng, vẻ đẹp hoàn mĩ của buổi sáng sớm thấm vào toàn bộ căn phòng.
Hinh Ý rúc vào trong ngực Vũ Chính, hai tay ôm chặt lấy eo của anh, mơ hồ nói câu gì đó rồi lại ngủ say.
Một lát sau, cô lại lẩm bẩm một câu, Vũ Chính mơ mơ màng màng cuối cùng cũng nghe rõ, “Đau thắt lưng, anh xoa cho em.”
Vũ Chính nhìn vẻ mặt say ngủ bình yên của cô, cười cười, mười ngón tay thon dài đang ôm lấy tấm lưng mảnh khảnh của cô, giúp cô xoa tới xoa lui.
Hinh Ý lại đột nhiên giật giật, cứng ngắc rồi lại buông lỏng ra, chậm rãi mở to mắt, cô không phải đang nằm mơ chứ? Cô mơ thấy mình ngủ cùng với Vũ Chính?
Khoảng cách rất gần nhìn thấy cả khuôn mặt tuấn tú, cô nhắm mắt lại, không phải thật, không phải thật.
Rồi lại đột nhiên mở to mắt ra, nhìn Vũ Chính chằm chằm, cắn răng hung hăng hỏi: “Vì sao anh lại ngủ trên giường của tôi? Ai cho phép anh vào phòng tôi, đêm qua anh vào bằng cách nào?” Trừng mắt thật lốn, dường như muốn nuốt chửng Vũ Chính.
Vẻ mặt Vũ Chính bắt đắc dĩ, thở dài nói: “Ai bò lên giường ai đây?”
Hinh Ý cứng người, cô đột nhiên ngồi dậy, chỉ vào anh lớn tiếng nói: “Anh có tin là tôi sẽ tố cáo anh không?”
Vẻ mặt anh nghẹn lời, nhìn cô thật lâu rồi mới nói: “Bây giờ là ai tố cáo ai đây?”
Lúc này Hinh Ý mới nhìn rõ cách bài trí căn phòng, không phả