XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134568

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/568 lượt.

của Hinh Ý truyền đến từ trong phòng.
“Tay anh đau, không cởi được.” Đó là giọng nói của Giang Vũ Chính, nhưng với Dư Chân thì lại không phải là giọng nói quen thuộc của Giang Vũ Chính. Từ trước tới giờ Giang Vũ Chính đối với người ngoài đều luôn bình tĩnh lãnh đạm, dáng vẻ hờ hững, nhưng mà giọng nói này rõ ràng là đang cố ý làm nũng.
Anh từng bước một đến gần căn phòng, lại giống như vĩnh viễn cũng không thể đi hết đường.
Cửa phòng không khóa, thật ra thì Dư Chân cảm thấy mình thật thấp hèn, cho tới bây giờ anh cũng chưa từng làm chuyện như vậy, không được người khác đồng ý mà tự ý vào phòng người ta, đây là điều mà từ nhỏ đến lớn anh luôn được giáo dục là không thể. Chỉ là anh vẫn chưa từ bỏ ý định, anh không muốn tin tưởng cuối cùng Hinh Ý lại trở về với người đã từng làm cho cô đau khổ, rõ ràng anh có thể làm cho cô hạnh phúc, anh có thể cho cô nhiều hơn nữa.
Văn phòng tổng tài vốn đã rất lốn, gian phòng kia tuyệt đối cũng sẽ không nhỏ, dường như được tỉ mỉ thiết kế chuyên dùng làm phòng nghỉ ngơi.
Trên mặt đất là tấm thảm dày, phòng khách nhỏ đặt một bộ sofa, đối diện đó là một chiếc giường lớn.
Hinh Ý vịn eo Vũ Chính, giúp anh nhẹ nhàng dựa vào lưng giường, để giảm bớt gánh nặng cho phần eo của anh rồi lại đặt một cái đệm sau lưng anh. Nhìn thấy vẻ mặt bình thản của anh, thật ra thì trong lòng sướng chết đi được, Hinh Ý chỉ có thể thầm mắng mình một lần sảy chân để hận nghìn đời.
Mà khi cô chậm rãi cởi cúc áo sơ mi của anh ra, nhìn thấy mấy vết bầm trước ngực lại nhịn không được mà âm thầm đau lòng, anh làm sao lại gầy như vậy?
Trước tiên cô dùng bông thấm thuốc bôi lên vết thương trên vai anh, thật ra thì chính mình không không biết mình đã cắn anh một ngụm, cắn sâu như vậy, lúc ấy khẳng định là đã dùng hết sức lực.
Tay cầm bông của cô hơi run run, không biết hiện tại đến tột cùng là đang xảy ra chuyện gì với anh, cô đã từng nói trở về là vì Giang Lâm, nhưng mà tại sao lại chạy lên giường của anh, suy nghĩ của cô vô cùng hỗn loạn, lực trên tay không tự giác được tăng lên một chút.
Vũ Chính cảm thấy nhói đau, ngẩng đầu lên nhìn thấy Hinh Ý đang thất thần, ánh mắt mơ màng nên không biết phải làm sao, thật ra thì cho dù người thân nhất như anh cũng rất ít khi nhìn thấy vẻ mặt mơ màng của cô. Trước kia cô luôn kiêu ngạo như vậy, rất ít khi bị đả kích, có lẽ cô muốn bắt chước mình luôn đối mặt với mọi chuyện.
Hinh Ý sững sờ trong chốc lát rồi liền phục hồi lại tinh thần, giúp anh xoa bóp những vết bầm trước ngực, sợ anh bị cảm lạnh nên nhanh chóng đóng cúc lại.
Vũ Chính nhìn cô cúi đầu giúp anh cài cúc áo lại, những ngón tay mảnh khảnh đan vào trước ngực mình, mùi nước hoa quen thuộc của cô làm chi lòng người cảm thấy ấm áp.
Vũ Chính đột nhiên vươn hai tay ra, cầm chặt lấy tay Hinh Ý, tay của anh tuy gầy nhung lại rất thon dài mạnh mẽ, cứ như vậy mà nắm chặt lấy tay cô.
Hinh Ý ngừng động tác, nhưng cũng không có ngẩng đầu nhìn anh, cứ ngồi yên không nhúc nhích như vậy.
Vũ Chính dùng cằm lướt qua đầu cô, mái tóc ngắn mềm mại như nhung của cô làm cho anh cảm thấy thoải mái lạ thường, thấp giọng dịu dàng nói: “Trở về bên cạnh anh được không? Chúng ta đừng tra tấn đối phương thêm nữa.” Không phải cầu khẩn, không phải ra lệnh, chỉ có yêu thương, chỉ là tình yêu.
Dư Chân đứng ngoài cửa run lên, đột nhiên cảm thấy không còn dũng khí chống đỡ chính mình, xoay người lui ra khỏi gian phòng, anh không có dũng khí chờ đợi lời tuyên án kia.
Thật ra thì anh cũng chỉ lừa mình dối người, căn bản cũng không có lời tuyên án nào, lòng của cô có lẽ vốn cũng không hề thuộc về anh.
Hinh Ý rất lâu cũng không nhúc nhích, cứ như vậy mà duy trì tư thế bị anh cầm tay, nhiệt độ lòng bàn tay anh không cao nhưng lại có thể truyền nhiệt từ lòng bàn tay vào đến trái tim cô.
Cô thật sự quá nhớ cảm giác được anh cầm tay như vậy, cô không muốn anh buông tay ra, cô cũng không muốn trốn tránh, nhưng mà cô vẫn cắn môi, chậm rãi giãy ra.
Vũ Chính cũng nắm chặt không buông, anh có thể cảm thấy được tâm ý của cô, trong lòng cô nói cô không muốn buông tay, cô chỉ đang liều chết chống đỡ, anh có lòng tin sẽ đánh vỡ được lớp rào cản trong lòng cô, anh tin cô vẫn còn yêu anh.
“Buông tay ra.” Hinh Ý thấp giọng nói, cô cực kì đè nén chính mình, muốn làm cho giọng nói bình tĩnh một chút nhưng vẫn không ngừng run rẩy.
Vũ Chính dường như không nghe thấy, “Trở về đư