Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134801

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/801 lượt.

̉i mái, cảm thấy mình làm vậy chẳng khác nào nói cho anh biết đêm nay đừng chờ em, cảm thấy mình thật giống như một cô gái nhỏ.
Bởi vì sợ mình uống quá nhiều lại làm chuyện như bữa tiệc lần trước của Giang Lâm nên Hinh Ý chỉ uống một ly cocktail nhỏ, nói chuyện với bạn hơn hai tiếng, cuối cùng tất cả mọi người nói phải thay đổi một quán bar khác nói chuyện nên cả đêm Hinh Ý đều không yên lòng.
Buổi sáng nay khi đi ngang qua phòng anh, nghe thấy anh khó chịu ho khan, không biết có phải bị bệnh hay không. Càng nghĩ lại càng lo lắng, nhìn đồng hồ đã hơn 11h.
Hinh Ý cầm lấy túi xách, nói lời tạm biệt với đám bạn cũ rồi nhanh chóng trở về biệt thự.
Tuyết vẫn đang không ngừng rơi trên mặt đất, hệ thống lò sưởi trong xe đã mở hết cỡ, ngoài cửa sổ xe đều đóng một tầng sương trắng, Hinh Ý không rảnh nhìn cảnh vật ngoài cửa số, trong lòng đang rất lo lắng cho anh.
Thật ra thì từ lần trước sau khi giúp anh bôi thuốc trong phòng làm việc xong thì hai người đều không nói với nhau lời nào, đa số chỉ nói chuyện công việc, về đến nhà càng không ai lên tiếng. Bị đè nèn như vậy tuy làm cho Hinh Ý rất khó chịu nhưng đồng thời cũng làm cho cô yên tâm, ít nhất cô cũng không xúc động mà làm ra những việc khác người.
Căn biệt thư cách biển rất gần, dù cho phòng ngủ có cách âm rất hiệu quả nhưng khi ngủ vẫn có thể nghe thấy tiếng sóng biển.
Lúc Hinh Ý đến nhà thì tuyết đã ngừng rơi, nhưng mà vẫn cảm thấy rất lạnh, chỉ mặc một bộ quần áo công sở, lúc xuống xe cô cảm thấy lạnh đến phát run.
Phòng khách chỉ có ánh đèn tưởng le lói, có vẻ yên lặng an nhàn, trong phòng hệ thống sưởi ấm được bật tối đa, làm cho Hinh Ý vừa vào nhà tự nhiên đã thấy trầm tĩnh trở lại. Vừa rồi lúc xuống xe đi vào vườn hoa, phòng ngủ không có ánh đèn, có lẽ anh đã ngủ rồi.
Nhưng khi Hinh Ý lên cầu thang thì lại mơ hồ nghe thấy trên lầu có tiếng động, đi lên lầu hai, cửa phòng Vũ Chính không khóa.
Hinh Ý nhẹ nhàng đi vào, đèn bàn sáng rỡ, ánh mắt của cô lướt qua xe lăn bên cạnh giường cùng đôi dép lê đặt trên mặt thảm lông, lòng thấy yên tâm hơn.
Nhưng khi cô nhìn thấy trên giường không có một bóng người thì sợ tới mức tim muốn nhảy ra ngoài, người đâu?
Cô còn chưa kịp thay giày đã chạy thật nhanh vào phòng tắm, đi qua phòng chứa quần áo cũng không có.
Đầu cô trống rỗng, vội vàng chạy sang thư phòng, vẫn không có ai. Cho dù trời lạnh như vậy nhưng cô vẫn toát mồ hôi lạnh, toàn thân run lên.
Có tiếng động từ trên lầu truyền đến, giống như tiếng cây gậy gõ trên sàn nhà gỗ, từng cái từng cái đánh sâu vào trái tim Hinh Ý.
Ngôi nhà chỉ có ba tầng, phòng của chủ nhà và thư phòng đều ở tầng hai, sân thượng tầng ba có một vườn hoa, còn có một căn gác nho nhỏ dùng để cất giữ những cuốn sách cũ.
Hinh Ý lập tức chạy lên lầu ba, nhưng mà khi đứng trên cửa cầu thang lầu ba cô lại không dám bước tiếp, không nhúc nhích cầm chặt lấy tay vịn cầu thang gỗ, dùng sức nắm lấy nó, các xương ngón tay đều nổi lên.
Từ lâu ba đến căn gác nhỏ kia chỉ cách nhau khoảng năm sáu bậc thang, mà Vũ Chính đang mặc đồ ngủ, mang theo đôi nạng, dùng hết sức lực toàn thân “bước lên” mấy bậc thang.
Dù cho ngọn đèn rất tối, Hinh Ý vẫn thấy được anh đang run rẩy, nắm chặt lấy đôi nạng, chống đỡ thân thể của mình, vất vả bước trên mặt đất.
Anh không mang giày, thậm chí cả tất cũng không mang, mũi chân nhẹ nhàng nhón lên, run run theo từng động tác của cơ thể, lại hoàn toàn không hề có lực chống đỡ, bàn chân dùng tư thế không được tự nhiên mà kéo lên trên sàn nhà.
Hinh Ý nhìn đôi chân co rút gầy yếu của anh, cảm thấy thân thể mình hình như đã không còn là của mình, như đang run lên, nước mắt không tiếng động mà rơi trên mặt, dường như chính cô cũng tự hỏi không biết vì sao nước mắt của mình lại rơi xuống. Cô không có cơ hội nào để kìm nén, cô một chút cũng không thương khóc, nhưng mà nước mắt của cô bây giờ lại đang không theo sự khống chế của mình mà rơi xuống.
Nhiều lần anh không giữ thăng bằng được lảo đảo, nếu như không phải cô cắn chặt môi thì cô thật sự sẽ xông lên, nhưng mà cô không cho phép mình làm thế.
Lúc Vũ Chính sau bao gian khổ lên được căn gác thì Hinh Ý đã khôi phục lại tinh thần, cô tự nói với mình bất kể anh có làm gì thì cô cũng không được để ý đến, việc hiện tại cô cần phải làm là lập tức trở về phòng của mình.
Nhưng cô lại không làm được, cô từng bước một nhẹ nhàng bước t


XtGem Forum catalog