Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134592

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/592 lượt.

rên sàn nhà, sợ bị anh nghe được.
Thật ra mang giày cao gót đi trên sàn nhà gỗ dù có thế nào cũng sẽ phát ra tiếng động, nhưng tâm tư của Vũ Chính đặt vào việc làm thế nào để giữ vững cơ thể mình, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi vô cùng, làm gì còn đầu óc mà để ý đến tiếng động nào khác.
Tuy bình thường bọn họ không hay đến đây, nhưng trước kia Vũ Chính rất thích ngồi ở đây giở từng trang sách cũ ra xem, ngẫu nhiên sẽ tìm thấy một vài cuốn sách đã lâu không đọc được trợ lí thu dọn rồi đặt trên giá sách cũ.
Hinh Ý đứng ở cửa ra vào, nhìn bàn chân trống trơn của anh, đau lòng không nói nên lời. Hệ thống lò sưởi trên lầu không được như tầng dưới, sàn nhà lạnh buốt, mặc dù cô có đi giày cũng cảm thấy cái lạnh từng chút một truyền đến lòng bàn chân.
Vũ Chính chống nạng đứng trước giá sách, tựa lưng vào bức tường lạnh buốt, đoán chừng có thể chống đỡ được cả người nên chậm rãi buông nạng bên trái ra, cẩn thận với tới tầng cao nhất của giá sách, rút ra một quyển sách.
Bởi vì ngọn đèn rất tối nên Hinh Ý không có cách nào nhỉn rõ đó là quyển sách gì, nhưng lúc nhìn thấy anh với được cuốn sách thì đột nhiên giống như đang ôm trong lòng một thứ rất quan trọng, mặt vẫn thoáng hiện lên một vẻ dịu dàng.
Nhưng thân thể của anh lại không thể chống đỡ thêm nữa nên lảo đảo, anh vội vàng vịn lấy đôi nạng chống đỡ cơ thể mình, lại cầm cuốn sách không được, ‘pằng’ một tiếng, cuốn sách rơi xuống đất.
Sau khi cuốn sách rơi xuống mở ra Hinh Ý mới nhìn thấy rõ, đây không phải là sách, đó là album ảnh kết hôn của bọn họ, một trang được mở ra, cô đang cầm bó hoa, nhìn anh cười như đang nắm giữ toàn bộ thế giới, đôi mắt cong cong, trong ánh mắt đều lấp lánh ánh sáng.
Móng tay cô cắm sâu vào lòng bàn tay, dường như không có loại đau đớn nào có thể so sánh với cảm giác trong lòng, đã không phải là đau đớn, cô không có bất kì lời nào để hình dung về cảm giác đó. Nước mắt lén lút chảy xuống mặt, làm ướt cả vạt áo, mà cô lại hồn nhiên chưa phát hiện ra.
Sau khi Vũ Chính thật vất vả mới đứng vững được, cúi đầu nhặt album ảnh trên mặt đất, trên ảnh là nụ cười của Hinh Ý, làm cho anh không tự giác nở nụ cười.
Hinh Ý lại cảm thấy trên người mình không có chỗ nào là không run rẩy, cho tới bây giờ cô chưa từng nhìn thấy nụ cười đó của Vũ Chính. Đó là nụ cười thê lương nhất cô từng nhìn thấy, một người không bao giờ dám biểu lộ cảm xác của mình, cho dù là lúc chỉ có một mình anh, cũng chỉ có thể lộ ra nụ cười hèn mọn như vậy.
Ánh mắt của anh thoáng rời khỏi tấm ảnh, nhìn thấy đôi chân co rút biến hình của mình, bất kể là có cố gắng thế nào thì cũng không có dấu hiện nhúc nhích nào, khóe miệng anh khẽ nhếch lên, cười nhạo chính đôi chân vô dụng của mình.
Hinh Ý không còn khống chế được nữa, run rẩy gọi một tiếng “Vũ Chính”, đã không còn vẻ bình tĩnh cùng e dè như mọi người, kích động đến nỗi không thể nghe ra mình đang cất giấu tình cảm như thế nào.
Vũ Chính nghe thấy tiếng gọi của cô thì toàn thân run rẩy, chậm rãi ngẩng đầu lên, đầu tiên là sững sờ, rồi lại rất nhanh mỉm cười với cô. Cơ thể lại không nghe theo sự sai bảo của mình nghiêng về một phía, mềm nhũn, đổ xuống như một người không có xương cốt.






Ấm áp
Hinh Ý vội vàng chạy đến vững vàng ôm lấy anh, mà anh cũng có thể đem toàn bộ sức nặng đặt trên người cô.
Cô dùng hết khí lực toàn thân ôm lấy anh, muốn cứ như vậy, vĩnh viễn đều không buông tay.
Mặt của cô dán vào lồng ngực anh, nghe tiếng tim đập của anh, lòng mệt mỏi chua xót, nước mắt lại không tiếng động mà rơi xuống, cứ như vậy đứng ôm anh khóc nức nở.
Giọng nói của Vũ Chính từ đỉnh đầu cô truyền đến, “Đừng khóc, em cười xinh đẹp như vậy, không nên khóc. Đứng lâu quá rồi anh mệt chết đi được.” Tiếng cười hình như từ trong lồng ngực của anh rơi vào tai cô. Tay của anh ôm lấy bờ vai cô, những ngón tay gầy đến xương kia làm cho vai cô đau nhức.
Vũ Chính cúi đầu nhìn cô ôm lấy đôi chân không hề có cảm giác của mình mà run rẩy, tay dịu dàng vuốt đầu cô, từng cái từng cái nhẹ nhàng vỗ về, thương yêu nói: “Rất xin lỗi, đều tại anh không tốt. Đừng khóc, được không?” tiếng khóc nhẹ nhàng mà nức nở của cô làm cho anh đau lòng, lại thoáng cái run rẩy làm cho anh mờ mịt không biết phải làm sao.
Hinh Ý khóc thật lâu mới ngừng được, lúc này mới pha