Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134604
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/604 lượt.
hút thì đã bắt đầu không an phận. Nhưng mà cô cũng rất thích dáng vẻ không an phận của anh, nghĩ đến lúc trước anh nói một câu cũng phải thở gấp thì lòng đau nhói.
Từ lần trước nói đến lễ Giáng sinh thì sau đó không ai đề cập đến nữa, như là đang ở sau lưng lẳng lặng làm cho nhau ngạc nhiên vui mừng, cô cũng không vạch trần anh, chỉ một lòng chờ đợi sự ngạc nhiên anh mang đến cho cô.
Cô dễ thỏa mãn, dễ vui mừng như vậy, chỉ muốn có thể ở bên cạnh anh, thật ra thì lễ Giáng sinh không quan trọng chút nào, có thể ở bên cạnh anh, mỗi ngày đều xứng đáng là một ngày lễ.
Trước kia cô cứ cho rằng chỉ có tình yêu cuồng nhiệt của tuổi trẻ mới mang lại cho người ta cảm giác như vậy, lúc kết hôn cũng có rất nhiều bạn bè nói với cô như thế, phải chuẩn bị trải qua cuộc sống vài thập niên đều bình thản như nước. Nhưng giờ cô phát hiện không phải như thế, ít nhất thì cô và Vũ Chính không phải như vậy. Có lẽ vì đã xảy ra rất nhiều chuyện, cho nên tất cả thời gian ở bên nhau đều quý giá như vậy, đều có vẻ không thể thay thế như vậy.
Một ngày trước lễ Giáng sinh, cô vì muốn hẹn các bạn học đến thăm giáo sự của cô nên phải thức dậy sớm. Nhìn Vũ Chính vẫn còn đang mông lung ngủ, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán anh rồi lại giúp anh đắp chăn kín người.
Cùng một đám bạn đến nhà trọ của giáo sư, nhà trọ không lớn nhưng lại trang trí rất tỉ mỉ, nhìn qua cũng biết đây là người biết hưởng thụ cuộc sống.
Tâm tình của giáo sự rất tốt, chỉ là trí nhớ không tốt lắm nên không nhớ rõ tên của các học trò năm đó, chỉ có ấn tượng sâu sắc với cô gái châu Á là Hinh Ý, cho nên nắm lấy tay cô hỏi cô tình hình gần đây. Còn hỏi cô về mối quan hệ với người bạn trai cao lớn người châu Á kia.
Hinh Ý rất kinh ngạc vì vị giáo sư lớn tuổi này lại nhớ đến người chỉ gặp qua một lần như Vũ Chính, đã nhiều năm như vậy rồi. Năm đó cô vẫn chưa tốt nghiệp, mà Vũ Chính đã làm việc ở Wall Street được hai năm. Khi đó cũng là mùa đông, đoàn người của cô bởi vì phải ra ngoại ô làm điều tra báo cáo nên lúc trở về thì đã muộn, hơn nữa ngoại ô rất vắng vẻ, cho nên đành phải gọi điện cho anh hỏi xem anh có thời gian đến đón bọn họ không.
Chỉ là sau này cô mới phát hiện, anh bởi vì đang theo dõi một hạng mục của công ty mà đã hai ngày nay không chợp mắt.
Bầu trời đã xuất hiện một trận tuyết nhỏ, mà sau khi anh nhận được điện thoại của cô thì không nói nhiều mà lái ô tô đến.
Cô vẫn nhớ rõ chàng trai mặc một chiếc áo khoác màu xám kia, trong gió tuyết quần áo bị thổi bay lên, anh như vậy nhưng vẫn không do dự mà chạy về phía cô. Khi anh cởi áo khoác choàng lên người cô và nắm lấy bàn tay đã lạnh cóng của cô, kể cả giáo sư cùng mọi người đang ồn ào, cô ngẩng đầu lên nhìn ánh mắt trách cứ của anh, biết rõ anh đang đau lòng cho mình, nhưng vẫn dịu dàng như vậy, không hề có chút tức giận nào.
Lúc ấy còn trẻ, ngoại trừ cảm động, thật ra còn thấy rất kiêu ngạo, có một bạch mã hoàng tử từ trên trời rơi xuống như vậy đối với mỗi cô gái mà nói đều đáng để kiêu ngạo. Lúc ấy cô chỉ đặt sự chú ý của mình lên ánh mắt khâm phục và ngưỡng mộ của những người bạn đồng hành, bởi vì quá kiêu ngạo. Nhưng mà cô lại rất muốn nhìn thấy một lần nữa hình ảnh anh nhẹ nhàng đi về phía cô, hình ảnh cao ngất ấy, đáng tiếc đã không còn nhìn thấy nữa.
Xe chạy trên đường đêm đầy tuyết, mà anh một tay lái xe, một tay đan chặt vào những ngón tay của cô, đến nay cô không có cách nào quên được vẻ mặt chăm chú lái xe của anh, nhưng cũng chưa từng buông bàn tay anh đang nắm lấy tay cô ra.
Về sau trong lúc vô tình giáo sư vẫn thường nhắc đến với cô, đây là một người đàn ông tốt, bảo cô phải hết sức quý trọng.
Trước đây cô không hiểu, nhưng từ nay về sau cô nhất định sẽ lại cố gắng quý trọng, không bao giờ buông tay anh ra.
Giọng nói của giáo sư kéo trở lại suy nghĩ của cô, “Chàng trai kia có khỏe không?” Từ lần đầu tiên cũng là lần duy nhất bà nhìn thấy anh, nhìn thấy ánh mắt anh nhìn Hinh Ý thì đã biết anh vô cùng yêu quý cô.
Hinh Ý chỉ nhàn nhạt nói: “Anh ấy rất khỏe, cảm ơn sự quan tâm của ngài.” Hời hợt đến mức chính cô cũng thấy đau lòng.
Ở chơi với giáo sư đến giữa trưa, vốn mọi người muốn cùng nhau đi ăn cơm trưa, nhưng mà cô lại lo lắng không biết bây giờ Vũ Chính có ăn cơm ngon miệng hay không nên sớm nói lời tạm biệt với bọn họ.
Sau khi về đến nhà cô mới phát hiện ra Vũ Chín