Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử
Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134591
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/591 lượt.
lư, giơ lên trước mắt mình, xuyên qua ly rượu nhìn những người phụ nữ ăn mặc xinh đẹp đi qua đi lại giữa sân, dường như đang tập trung tìm con mồi của mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười trêu tức.
Đang lúc 12h tiếng chuông vang lên, một người phụ nữ quấn quýt si mê dán lên thân thể của anh, nói tiếng Anh mang theo âm khẩu tiếng Tây Ban Nha, hơi thở gợi cảm phun lên mặt anh, chiếc mông thoáng cái vuốt ve bắp đùi anh, miệng còn nói đã từng chạm mặt anh trong những buổi tiệc xã giao thương mại.
Lý Tử Ngôn nhìn khuôn mặt trang điểm lòa loẹt của cô ta, lòng cảm thấy chán ghét, vì vậy lơ đãng lấy điện thoại từ trong túi ra, giơ lên trước mặt cô ta, nói rõ: “Excuse me.” Sau đó đào thoát ngay.
Anh cầm chiếc điện thoại vừa rồi vẫn luôn để ở chế độ yên tĩnh, tình cờ phát hiện ra có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, anh mở ra ngay, tất cả đều là Lâm Hinh Ý.
“Đây là tin nhắn thứ nhất. Lão Lý, bây giờ anh có ở cùng Vũ Chính không? Hiện tại tôi tạm thời có việc gấp phải về nước một chuyến, không thể đến chỗ hẹn với anh ấy. Tôi van anh, hãy giúp tôi chăm sóc anh ấy…”
“Đây là tin nhắn thứ hai. Lão Lý, Vũ Chính sao không nghe điện thoại. Anh nhận được tin nhắn thì xin hãy gọi lại cho tôi ngay, được không?”
“Đây là tin nhắn thứ ba…”
Lý Tử Ngôn dùng sức cầm điện thoại, phảng phất như muốn bóp vụn nó, anh gọi lại cho cô nhưng lại ở trạng thái tắt máy. Cái cô Lâm Hinh Ý này rốt cuộc đang làm gì vậy. Xem thời gian hiện lên thì là hơn 7h, nhưng giờ đã hơn 12h, Vũ Chính không phải vẫn tiếp tục đợi chứ…
Anh chạy về phía bãi đỗ xe, vừa chạy vừa gọi điện cho Vũ Chính, vẫn chuyển tới hộp thư thoại, tên kia không phải vẫn còn đang đợi chứ.
Con đường phồn hoa đều là xe, quá nhiều người, giao thông vốn đã lâm vào trạng thái tê liệt, bầu trời vừa có mưa lại vừa có tuyết rơi, cần gạt nước đung đưa trước kính xe của Lý Tử Ngôn, anh chỉ cảm thấy toàn thân nóng bừng, không ngừng nhấn còi để cho xe phía trước đi nhanh một chút.
Khi anh đã đến được quán cà phê kia, rồi lại do dự một lát, đến tột cùng là anh phải dùng tư thế như thế nào đi vào mới có thể nói cho Vũ Chính biết.
Mưa cùng tuyết làm ướt đẫm quần áo của Vũ Chính, anh vẫn ngoan cường tin tưởng cô sẽ đến, có lẽ chỉ là kẹt xe, có lẽ là do nguyên nhân khác, chỉ là anh vẫn tin tưởng cô sẽ đến.
Khi anh nghe được tiếng bước chân, mỉm cười lúc ngẩng đầu lên, nhưng một khắc khi nhìn thấy người đang đến thì nụ cười của anh cứng lại, ngón tay lạnh buốt ấn chặt lấy đôi chân không còn cảm giác của mình.
Lúc Lý Tử Ngôn nhìn thấy anh thì mới biết được vì sao điện thoại di động của cậu ta không có người nghe, điện thoại để trong túi áo khoác, mà cậu ta vì muốn đi hẹn hò nên từ sáng đã cởi áo khoác ngoài ra, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đơn bạc cùng áo vest, hơn nữa trên đùi cũng không đắp thảm.
Lý Tử Ngôn vọt đến trước mặt anh, lớn tiếng quát anh: “Cậu điên rồi phải không? Trời mưa sao còn không biết tránh đi?” Vừa nói vừa đẩy xe lăn của anh.
Mà ngón tay Vũ Chính vẫn giữ chặt lấy bánh xe, không cho anh đẩy đi, bình tĩnh nói: “Tôi muốn đợi cô ấy.” Trong ánh mắt phảng phất có một ngọn lửa đang thiêu đốt, kiên định như vậy, liều lĩnh như vậy.
Lý Tử Ngôn chưa từng thấy Giang Vũ Chính như vậy, lạ lẫm như vậy, tay chạm vào quần áo ướt đẫm của anh, hạ quyết tâm lớn tiếng nói: “Cô ta về rồi, sẽ không đến đây đâu. Cậu có ở đây mà đợi lâu hơn nữa thì cô ta cũng không biết đâu, người chịu khổ chỉ có mình cậu…” Vừa nói vừa muốn ôm lấy thân thể lảo đảo sắp ngã của anh.
Mà mười đầu ngón tay của Vũ Chính vẫn bám chặt lấy chiếc đàn dương cầm trước mặt, cắn răng nói ra từng chữ: “Tôi phải ở đây đợi cô ấy.”
Không ngờ bầu trời lại đổ một trận tuyết lên mặt anh, hòa tan, từng chút một, như từng vệt nước mắt bò đầy trên mặt anh, dấu vết xẹt qua lại phảng phất như có thể nhìn thấy vết máu.
Nước mưa lạnh buốt xuyên qua quần áo, thấm vào da thịt của anh, thấm vào xương cốt của anh, một loại đau đớn khắc cốt ghi tâm, làm cho thân thể của anh không ngừng run rẩy, run rẩy, bàn tay bám thật chặt vào đàn dương cầm vẫn không mảy may buông ra.
Ánh mắt của anh nhìn về phía màn mưa mông lung ngoài trời, quật cường giống như đã vứt bỏ hết tất cả lý trí cùng tự tôn.
Tha thứ cho em
Giày cao gót của Hinh Ý gõ trên sàn nhà của biệt thự nhà họ Lâm, nặng nề mà dồn dập, cô vừa vào cửa