XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134804

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/804 lượt.

với Giang Vũ Chính là một người phụ nữ hết sức đặc biệt. Cho nên mới không có cách nào lí giải gần đây một người lí tính cơ trí như Giang Vũ Chính lại tình nguyện hết lần này đến lần khác dốc hết tất cả của mình để đổi lấy cô.
Lúc này Vũ Chính dựa lưng vào ghế, mỉm cười nhìn anh nói: “Sao cậu còn chưa đi?”
Lý Tử Ngôn bất đắc dĩ nói: “Yên tâm, tôi sẽ không ở lại làm bóng đèn đâu. Tôi chờ Lâm Hinh Ý tới rồi đi.” Trên thực tế anh lo lắng cho Vũ Chính ở trong này một mình, hôm nay nhìn thấy sắc mặt của cậu ta đã tốt hơn lần ở JL rất nhiều nhưng anh vẫn rất lo lắng.
Vũ Chính cúi đầu nhìn nhìn ra ngoài trêu tức: “Bây giờ là 6h30 tối New York, chắc hẳn là các danh môn thục nữ trong bữa tiệc tối đang mong chờ được nhảy một khúc với tổng tài JL Lý Tử Ngôn đấy.”
Lý Tử Ngôn vẫn không động đậy gì, Vũ Chính không vui nói tiếp: “Đợi cô ấy đến đây cậu mới đi thì không khí bị phá hết còn gì.”






Lúc này anh mới hiểu Giang Vũ Chính đã tốn nhiều công sức trang trí nơi này đẹp như vậy, cũng cảm thấy mình đã quấy rầy người ta nên cuối cùng hỏi một câu: “Cậu chắc chắn một mình ở đây không sao chứ?”
Vũ Chính hôm nay dĩ nhiên là vô cùng kiên nhẫn, còn nói giỡn: “Xin mời, Lý tổng.”
Lý Tử Ngôn nhìn ông cụ tính cách khác thường không giống ai này, dáng vẻ cười nhạt, đêm nay thật ra thì anh cũng có vài tiết mục phong phú, có lẽ chờ mong một người vợ tương lai được đấy nhỉ, trên mặt anh sáng rỡ.
Vũ Chính nhìn bóng dáng anh rời đi, từ trong túi áo vest lấy ra một chiếc nhẫn, dù trong này ngọn đèn hơi tối nhưng vẫn rất sáng chói.
Anh biết rõ khi trở về trên tay cô không đeo chiếc nhẫn kết hôn của bọn họ, đó là bởi vì năm đó khi ra đi cô nhất định đã vứt bỏ nó. Mỗi lần anh vuốt ve ngón tay của cô, bọn họ đều vô tình cố ý mà né tránh.
“Hinh Ý hả? Là thím nhỏ đây, hôm nay chị dâu đột nhiên ngã bệnh… Cứ mê man gọi tên cháu, hiện tại không ăn gì cả, cũng không chịu đến bệnh viện, chỉ ở trong phòng khóc… Cháu nhanh trở về đi.” La Hiểu Lan, thím của Hinh Ý vừa nức nở vừa nói. 
Trái tim Hinh Ý như rớt xuống hồ nước mùa đông đã kết thành băng, vừa thâm trầm lại vừa lạnh như băng. Cô run rẩy không biết phải nói gì để trấn an, lập tức nhớ tới lúc ba ba ra đi, cô đến bệnh viện nhưng không kêu khóc gọi ba, đầu óc cô trống rỗng, cứng ngắc như người gỗ. Lòng bàn tay âm thầm rịn mồ hôi, tay cầm chiếc túi trơn trượt bắt không được.
Cô phải trở về, cô không thể mất đi mẹ mình, cô đã mất đi người ba yêu quý nhất…
Cô lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại cho Vũ Chính, nhưng lại chỉ có tiếng máy bận, sau đó là một tràng tiếng anh bảo cô để lại lời nhắn.
Cô cầm điện thoại nói: “Vũ Chính, rất xin lỗi. Mẹ bị bệnh, em phải về nước một chuyến, nhận được tin nhắn thì gọi lại ngay cho em.” Giọng nói vội vàng và bất an. Cô biết mình đang run rẩy, cô không biết mình sắp sửa mất đi những thứ gì, cho nên cảm thấy sợ hãi, cảm thấy sợ hãi.
Cô biết rõ không nên bỏ lại Vũ Chính ở đây, nhưng mà hiện tại cô phải trở về ngay, cô không có lựa chọn. Chỉ có thể nói lời rất xin lỗi, thật sự rất xin lỗi.
Trước khi chiếc máy bay riêng cất cánh, cô đã gọi hơn mười cú điện thoại cho Vũ Chính nhưng đều bị chuyển vào hộp thư thoại, cô có chút sốt ruột, sợ Vũ Chính vẫn còn đang chờ cô.
Chợt nhớ tới sáng hôm nay Lý Tử Ngôn đa ra ngoài cùng anh, vậy anh ta nhất định đang ở bên cạnh anh, vì vậy gọi điện thoại cho Lý Tử Ngôn, “Đô…đô…” Hinh Ý chỉ nghe đầu bên kia truyền đến âm thanh đơn điệu ấy, trong lòng vô cùng rối loạn. Cuối cùng vẫn bị chuyển đến hộp thư thoại, cô run rẩy nói: “Lão Lý, bây giờ anh có ở cùng Vũ Chính không? Hiện tại tôi tạm thời có việc gấp phải về nước một chuyến, không thể đến chỗ hẹn với anh ấy. Tôi van anh, hãy giúp tôi chăm sóc anh ấy…” Giọng nói của cô rất gấp, ngón tay không tự giác run lên.
Sau khi máy bay bay lên, cô nhìn thấy những ngọn đèn sáng chói của New York, ông già Noel khổng lồ giăng đèn lập lòe trên những tòa nhà cao chọc trời… Tất cả những điều tốt đẹp ngày càng trở nên mơ hồ.
Trong một nhà hàng nằm trên tầng cao nhất của khách sạn cao cấp ở New York là một party được cử hành hàng năm của các thiên kim tiểu thư trong giới thượng lưu, trong này rất xa hoa, có thể hưởng thụ hết những cảnh tượng cao cấp vô hạn của nhân gian.
Lý Tử Ngôn tựa người ở quầy bar, cầm trong tay ly rượu đỏ nhẹ nhàng lắc