Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134588

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/588 lượt.

lên tủ đầu giường, kéo ra, nhẹ nhàng lấy ra một chiếc hộp gấm nhỏ, mở ra rồi liếc nhìn đôi mắt ướt át của Hinh Ý, cười nói: “Không cho phép khóc nhè.”
Cô gật đầu lia lịa, không thể tin được anh lại có thể nhờ Tolkowsky làm lại một chiếc mới, chiếc nhẫn đã bị cô ném xuống biển Thái Bình Dương.
Anh cầm bàn tay mềm mại của cô, nhẹ nhàng đeo nhẫn vào ngón vô danh bên trái của cô, thấp giọng nói: “Lần này không cho phép làm mất nữa.” Giọng nói dịu dàng phiêu đãng bên tai cô.
Cô ôm lấy anh thật chặt, chôn đầu vào ngực anh, khóc nói: “Sẽ không để mất nữa… vĩnh viễn đeo… đời này đeo… kiếp sau vẫn muốn đeo…” Lời nói của cô lộn xộn đến nỗi chính cô cũng không biết mình đang nói gì, giống như một đứa trẻ ôm lấy anh khóc nức nở.
Vũ Chính nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô để trấn an, cúi đầu nói lời an ủi cô, giọng nói có chút khàn khàn và mềm mại quanh quẩn bên tai cô, như một làn gió xuân ấm áp.
Vũ Chính ngồi trên chiếc ghế quý phi trong phòng chứa quần áo, nhìn Hinh Ý nghiêm túc chọn đồ cho anh, cân nhắc một chút rồi lại rầu rĩ mở miệng hỏi: “Có phải em đã quên cái gì đó không?”
Hinh Ý vẫn đang chui đầu vào tủ tìm đồ, quay trái rồi lại quay phải, xoay đầu lại mặt mang theo một dấu chấm hỏi lớn: “Quên cái gì?”
Vũ Chính không thể nhịn được nữa, đè nặng giọng nói, “Quà của anh?” Lúc anh đeo nhẫn cho cô cũng đã chờ mong món quà của cô, một món quà đến chậm. Nhưng mà cô lại không biết đang giả ngu hay là quên thật mà không đưa cho anh.
Hinh Ý nhìn thấy khuôn mặt nhăn nhó của anh, Giang Vũ Chính cũng có lúc quẫn bách như vậy sao, “Anh không được chê em, anh phải hứa trước là không được chê bai.” Cô nghiêm túc nhìn anh, làm cho Vũ Chính cảm thấy không khí thật quỷ dị.
“Ừ” anh chăm chú gật gật đầu, không biết rõ đến tột cùng là trong hồ lô bán thứ gì.
Hinh Ý cầm một cái túi giấy không biết chứa gì bên trong, ngồi xổm xuống trước mặt anh, nhẹ nhàng nâng bàn chân có hơi biến dạng của anh lên, cẩn thận mát xa bàn chân cong cong cho anh, giúp cho những ngón chân co quắp của anh được thả lỏng.
Rồi sau đó lấy ra một đôi tất màu đen trong túi, nhẹ nhàng xỏ vào chân anh. Tiếp đó vừa làm lại động tác vừa rồi cho chân còn lại vừa nhỏ giọng nói: “Em tự tay đan…” Trên gương mặt đỏ ửng là một nụ cười hạnh phúc.
Cô theo Phương Hiểu Văn học đan, thật ra thì đã học rất lâu nhưng mà chưa từng làm thực tế, chỉ mơ hồ nhớ cái gì mà mũi trên mũi dưới… thời gian ở trong biệt thự ven biển, đột nhiên nhớ tới nên hào hứng bừng bừng đi mua mũi đan và len lông dê về đan. Trước kia lúc cô nhìn thấy bạn học ngày đêm không ngủ mà đan khăn quàng cho bạn trai thì cười nhạt, dựa vào cái gì mà phụ nữ luôn phải làm những việc này? Nhưng khi cô vì người mình yêu mà tỉ mỉ đan từng mũi thì cô phát hiện thì ra lại hạnh phúc như vậy. Dù cho đó chỉ là một việc rất nhỏ.
Vũ Chính cúi đầu nhìn đôi tất đang mang trên chân mình, trong lòng không biết đang có tư vị gì, thốt ra một câu: “Thật xấu.”
Khuôn mặt tràn đầy nụ cười của cô cứng lại, khóe miệng khẽ giật giật, cô đã tốn nhiều công sức như vậy…
Anh lập tức nhàn nhạt nói: “Chân của anh… thật sự rất xấu.” Ánh mắt rơi trên đôi chân héo rút của mình, gầy như vậy, dường như chỉ còn lại da bọc xương, nhưng lại không có chút sức sống, cứng ngắc mà tái nhợt.
Vành mắt cô lại rưng rưng nước mắt, nhưng vẫn tiếp tục giúp anh mang tất vào, nhẹ nhàng nâng bàn chân của anh lên, đưa đến gần khuôn mặt mình vuốt ve, ngẩng đầu cười nói: “Một chút cũng không xấu, còn dám nói chân của chồng em xấu, em sẽ không tha cho anh.”
Anh dùng ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho cô, cố nặn ra một nụ cười nhẹ: “Đứa ngốc.”






Sương mù
Dưới bãi đỗ xe của Giang Lâm, sau khi đỗ xe xong Dư Chân định xuống xe nhưng bởi vì qua kính chiếu trông thấy một chiếc xe đang chậm rãi chạy vào mà ngừng động tác mở cửa xe lại, cầm lấy văn kiện trên ghế phụ lái, nắm thật chặt, các khớp xương ngón tay đều lộ ra.
Hôm nay Hinh Ý ngồi trên xe của Vũ Chính đi làm, nói là xe của mình đã đem đi bảo dưỡng. Lái xe lại âm thầm cười, trong nhà không chỉ có hai chiếc xe này.
Nhưng thật ra là lo lắng cho anh nửa đường cảm thấy không thoải mái, thời tiết quá lạnh, dù cho có cầm chặt lấy tay của anh thì vẫn cẩm thấy lạnh buốt lại cứng ngắc. Các ngón tay đều lạnh buốt như vậy chứ đừng nói chi là hai chân.
Khi anh ngồi lên xe lăn thì cô l


Disneyland 1972 Love the old s