Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134590
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/590 lượt.
thì chị Hàng đã kéo tay của cô khóc, khóc đến nói không thành tiếng: “Mấy hôm trước phu nhân bắt đầu bị bệnh, nhưng mà nhất quyết không chịu đến bệnh viện… cũng không chịu ăn gì…”
Lòng Hinh Ý sung sướng tràn đầy khi nhìn Vũ Chính đi vào đến cửa thì tan biến hết, nhìn thấy thân hình gầy gò của anh ngồi trên xe lăn, mặt không có chút huyết sắc nào, cô biết anh đã gạt cô, nói không bị bệnh là gạt cô, nói rất khỏe cũng là gạt cô. Cô không dám chảy nước mắt, chỉ có thể để cho mình khóc thầm trong lòng.
Khóe miệng cố nặn ra một nụ cười, nghênh đón ngồi chồm hổm trước mặt anh, nhẹ nhàng nâng chân anh lên cởi giày cho anh.
Người giúp việc đứng bên cạnh đưa đôi dép lẹ lông tơ cho Hinh Ý, vừa cười vừa nói với Vũ Chính: “Hôm nay phu nhân đã bận rộn cả ngày vì làm bữa cơm này cho tiên sinh.”
Ánh mắt Vũ Chính hướng về phía bàn ăn, thân thể trong nháy mắt cũng cứng ngắc lại, ánh mắt lập lòe ánh sáng nhưng rồi không biết vì sao lại đột nhiên đen sầm xuống.
Hinh Ý nâng lấy đôi chân gầy yếu của anh, thiếu chút nữa đã rơi nước mắt, chân của anh nửa tháng nay nhất định không được mát xa kĩ lưỡng, khớp xương nơi mắt cá chân đều sụp xuống, cơ co rút rất căng, lúc nắm lấy bàn chân lạnh buốt của anh, cô chỉ có thể thầm liều mạng nói với chính mình ngàn vạn lần không được rơi nước mắt.
Mà Vũ Chính lại im lặng một lúc lâu mới lạnh giọng nói: “Đêm nay… em trở về phòng khách ngủ đi.”
Cánh tay của Hinh Ý đang ôm lấy anh như đang đông cứng lại, nước mắt tranh nhau từ khóe mắt chảy qua mũi, lướt qua mắt còn lại, chậm rãi chảy xuống vành tai.
Cô chậm rãi buông tay ra, bất động thanh sắc mà rời đi, mà Vũ Chính cũng cảm thấy luồng hơi ấm truyền qua lưng mình đã biến mất, thân thể dường như ngã xuống một hầm lăng lạnh lẽo.
Hinh Ý dùng sức ôm gối đầu, trong miệng nhắc đi nhắc lại: “Giang Vũ Chính… thật không thể nhận ra anh lại giống quỷ hẹp hòi như vậy, em đã xin lỗi ăn nói khép nép như vậy rồi, anh còn muốn em phải thế nào nữa?” suy nghĩ của cô loạn cả lên, thương cho sức khỏe của anh mà đồng thời cũng ghét thái độ của anh, nằm trên giường lăn qua lăn lại không ngủ được, nửa đêm lặng lẽ đứng dậy đi qua giúp anh xoay người.
Nhưng khi cô đi đến cửa phòng của anh thì nghe thấy tiếng ho khan, trong màn đêm yên tĩnh rét mướt cực kì rõ ràng, những tiếng ho chạm vào lòng cô.
Cô vội vàng mở cửa, nương theo ngọn đèn tường yếu ớt, chứng kiến người trên giường bởi vì kịch liệt ho khan, mà thân thể co lại, cô không thể ngăn được nỗi đau trong lòng mình, lập tức chạy đến cẩn thận nâng anh dậy, nhẹ nhàng vuốt lưng cho anh.
“Khụ khụ khụ…” Vũ Chính ho đến nỗi mặt đỏ ửng, nhìn thấy ánh mặt lo lắng của cô thì muốn nói một câu an ủi nhưng lời nói đến miệng cuối cùng lại hóa thành những tiếng ho khan.
Cô đỡ lấy thân thể đang run rẩy của anh, đợi tiếng ho của anh ngừng lại thì cầm lấy ly nước ấm trên đầu giường, anh vịn tay cô uống một hớp nhỏ rồi liền lắc đầu.
Lưng tựa vào giường nhẹ nhàng thở hổn hển, vuốt vuốt bàn tay vì khẩn trương của Hinh Ý mà nắm chặt lại, khàn giọng nói: “Không sao, đi ngủ đi.”
Cô chỉ nhẹ nhàng nức nở, nước mắt rơi xuống, uất ức nói: “Anh gạt em… nói không bị bệnh… sao anh lại gạt em chứ? Trước kia sao lại không cảm thấy anh nhỏ mọn như vậy? Em đã xin lỗi rồi… hơn nữa vì mẹ bị bệnh nên em mới…”
Bờ môi lạnh của anh phủ lấy môi cô, không cho cô tiếp tục nói nữa, chỉ là nụ hôn bị gián đoạn bởi tiếng ho khan, cô nhìn thấy dáng vẻ khó chịu của anh, không biết hình dung cảm giác trong lòng mình thế nào nữa, mỗi một tiếng ho khan giống như một thanh đao, đâm thật mạnh vào da thịt trong lòng cô.
Trời đã sáng, bầu trời lất phất dường như tuyết lại sắp rơi, cô muốn xuống giường kéo rèm lại, lúc ngủ Vũ Chính không thích quá sáng.
Nhưng lúc cô muốn ngồi dậy thì anh lại ôm lấy cô, dùng giọng nói khàn khàn hỏi: “Lại muốn đi đâu nữa?”
Anh không nghĩ tới anh sẽ dậy sớm như vậy, tối hôm qua ho cả đêm, đến rạng sáng năm giờ mới thoáng yên tĩnh một chút, nhìn đáy mắt mệt mỏi của anh, lòng như bị kim đâm.
Cô sờ lên vầng trán trơn bóng của anh, cười hỏi: “Sao không ngủ thêm chút nữa?”
Anh cũng cười, nhàn nhạt nói: "Dù sao cũng đã tỉnh dậy, vậy thì dậy luôn đi."
Mà cô lại õng ẹo trong ngực của anh, rầu rĩ nói: “Quà giáng sinh của em.” Giọng nói rất nhẹ, giống như muốn biến phòng tuyến cứng rắn nơi đáy lòng anh thành tuyết tàn hoa rơi.
Anh vươn tay