Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134600
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/600 lượt.
ước, sau đó bỏ vào cùng với sâm tây dương cho lên chưng…” chân tay luống cuống loay hoay vài những thứ đó, đây không phải là một cô vợ nhỏ sao?
Nhẹ nhàng gõ cửa phòng anh bước vào, nhìn thấy anh cầm khăn tay che miệng khó chịu ho, vội vàng vỗ nhẹ lưng giúp anh bớt ho.
Ánh mắt Vũ Chính đảo qua chiếc bình thủy trên bàn, vẻ dịu dàng vẫn chưa ngập đầy đôi mắt thì đã nhìn thấy bên cạnh bình thủy có một phần văn kiện làm anh chùn xuống, một lần nữa trở về trạng thái yên lặng, bình thản mà lạnh lùng.
Anh vừa ho vừa hỏi: “Khụ khụ khụ… có chuyện gì vậy?” Tay nhẹ nhàng đẩy bàn tay cô đang giúp anh vuốt lưng ra.
Động tác của Hinh Ý trở nên cứng ngắc, từ khi trở về từ New York anh vẫn thường lãnh đạm như vậy, làm cho giữa hai người có một bức tường ngăn cách, mất tự nhiên làm cho cô không biết phải làm sao.
Cô nâng khóe miệng cười cười, cầm lấy bình thủy nói với anh: “Sáng nay nhịn ăn, bất kể thế nào thì anh cũng phải ăn sạch nó cho em.” Lời nói bá đạo như vậy nhưng giọng điệu lại rất dịu dàng, vặn mở nắp bình ra, hương vị của chén canh lan tỏa trong căn phòng.
Cô đổ canh ra một cái chén nhỏ tinh sảo, cầm thìa nhẹ nhàng thổi, đưa đến miệng anh. Vũ Chính do dự một chút, cuối cùng cũng chậm rãi há miệng ra, canh rất nhạt, mùi thơm tràn ngập cả khoang miệng, anh nhìn biểu lộ chờ mong của cô, cuối cùng nói một câu: “Uống rất ngon.”
Ngữ điệu nhàn nhạt lại làm cho Hinh Ý cười tươi tắn, anh chỉ nói một câu mà thôi, sao có thể làm cho lòng mình nở hoa như vậy. Chịu không nổi sự ngốc nghếch của mình, cô cắn môi, cố gắng làm cho mình bình tĩnh trở lại.
Sau khi Vũ Chính uống được hai thìa thì dừng lại, quay về phía văn kiện vừa rồi cô đặt trên bàn hỏi: “Đó là cái gì?”
Hinh Ý cầm lấy khăn nhẹ nhàng lau khóe miệng của anh, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía văn kiện: “Đó là kế hoạch hợp tác với Uy Đạt của chú, tuy có nhiều thứ em cảm thấy không hợp lí nhưng nếu phát triển lĩnh vực này thì thật sự có thể nâng Giang Lâm thêm một tầm cao mới, em nghĩ anh nên xem xét lại…” Cô đang dùng lập trường công bằng mà xem bản kế hoạch này, không nghĩ sẽ nói đỡ cho ai.
Vũ Chính nhướng nhẹ chân mày, nhàn nhạt hỏi: “Hả? Lâm Đạt Quảng đến tìm em?”
Hinh Ý không biết tại sao anh lại có thành kiến với chú như vậy, cho dù trước kia chú từng có những khoản quỹ đen tại Lâm thị, nhưng ít ra theo cô thấy sau khi đến Giang Lâm cũng rất theo khuôn phép: “Chú ấy thật sự có tìm em nhưng không phải muốn em nói tốt trước mặt anh, chú ấy…”
“Em đã là một CFO thì nên biết hiện tại tình hình tài chính của Giang Lâm không thích hợp để đầu tư một hạng mục lớn như vậy.” Anh chỉ đơn giản cắt ngang lời cô sẽ nói tiếp.
“Không phải Giang Lâm không đủ tài chính, mà là anh không muốn thôi!” Hinh ý làm sao có thể không biết tình hình tài chính của Giang Lâm, mà cô cũng bị thái độ của anh chọc giận, dù có thế nào thì anh cũng không muốn cho người nhà họ Lâm làm nên chuyện trong Giang Lâm mà thôi. Lần trước hạng mục mà Lý Tử Ngôn đưa ra không phải cũng rất lớn sao, vậy mà anh lại khẳng định sẽ có lợi nhuận.
Giọng nói của Vũ Chính mang theo một vẻ mỉa mai, ho nhẹ hỏi: “Khụ khụ khụ… chén canh này là vì như vậy sao? Khụ khụ…” Rồi nhếch lên một nụ cười châm chọc.
Tuy cô bị anh chọc cho nổi trận lôi đình nhưng vẫn đè nén chính mình hỏi: “Anh có ý gì?” Chẳng lẽ Lâm Hinh Ý trong mắt anh lại là người phụ nữ như vậy sao? Phải dùng đến những thủ đoạn này lấy lòng anh để có thể tồn tại trong Giang Lâm sao?
Anh không đáp lại lời của cô, nói lời xin lỗi rồi lấy khăn che miệng cúi đầu khó chịu ho khan, Hinh Ý nhìn thấy dáng vẻ khó chịu ho đến đỏ mặt hụt hơi của anh thì vừa tức đồng thời cũng đau lòng đến cực điểm, tay không kìm được mà vỗ nhẹ lưng anh.
Mà anh đang không ngừng ho khan nhưng vẫn đẩy tay cô ra, cô trừng mắt nhìn Vũ Chính đang khom người lại, tức giận không nói nên lời, cầm lấy văn kiện trên bàn xoay người đi nhanh ra khỏi cửa, không hề nhìn thêm bộ dạng khó chịu của anh nữa, nhưng tiếng ho khan của anh vẫn đâm sâu vào lòng cô.
Sau khi Vũ Chính ổn định lại hô hấp của mình, sắc mặt bình thản gọi một cú điện thoại, “Kelvin, cậu đi điều tra về tình hình tài vụ mấy năm nay của Lâm Đạt Quảng, và cả quan hệ của ông ta và Uy Đạt.”
Anh nhẹ nhàng buông điện thoại xuống, nhắm mắt lại, bất kể thế nào cũng phải diệt trừ Lâm Đạt Quảng, hoặc là phải làm cho Hinh Ý tự tay diệt trừ. Bằng không anh và cô vi