Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134788

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/788 lượt.

mũi của Giang Vũ Chính còn để ở đâu?
Nhưng Vũ Chính vẫn giữ dáng vẻ thong dong bình tĩnh, một lần nữa đặt tách cà phê trong tay xuống, trên mặt không có chút cảm xúc nào, chỉ trầm mặc như vậy, thật lâu sau mới mở miệng, “Hiện tại căn bản đó không phải là chuyện đáng bàn đến.” Ngón tay tùy ý mà gõ lên chồng văn kiện dày cộm.
Mặt Hinh Ý cũng không lộ ra bất kì biểu lộ gì, có nặn ra mấy chữ: “Tôi đi xuống trước, Giang tổng.” Cố ý nhấn mạnh hai chữ Giang tổng, sau đó đứng lên đi ra ngoài.
Mà ngay lúc cô đứng lên đu ra ngoài thì Vũ Chính lại lên tiếng, “Ngoại trừ phó tổng Lâm ra, những người khác ra ngoài.”
Hà Thư Mẫn nhìn thoáng qua Dư Chân, lấy khuỷu tay chọc vào người anh, người này sao lại phản ứng chậm chạp như vậy chứ? Tình hình đã như vậy thì tốt nhất là phải mau chóng chuồn khỏi chiến trường, mâu thuẫn của hai người này, bán kính mười dặm đều sặc mùi thuốc súng.
Dư Chân lo lắng cho Hinh Ý nên không muốn ra ngoài, nhưng hai người đều gọi nhau là Giang tổng và phó tổng Lâm, có nói thì nhất định chỉ là chuyện công việc, anh sao có thể không biết xấu hổ không đi. Cuối cùng tuy không tình nguyện nhưng cũng phải theo Hà Thư Mẫn đi.
Văn phòng thật to chỉ còn lại hai người giằng co nhau, không khí có vẻ yên ắng mà lạnh lùng lạ thường, cuối cùng vẫn là Vũ Chính mở lời trước: “Bà xã…”
“Giang tổng có gì dạy bảo?”
“Anh đau dạ dày.” tay nhẹ nhàng đặt lên dạ dày, giọng nói có chút yếu ớt.
Cô nhìn hai thái dương lấm tấm mồ hôi của anh, mở miệng nói: “Đáng đời.” Rồi bước lại bên cạnh anh, ngồi xuống ghế sofa dịu dàng mát xa cho anh.
Anh không lên tiếng nữa, chỉ dựa vào thành ghế chợp mắt, thân thể có vẻ thả lỏng, bên tai truyền đến tiếng nói của cô, “Rốt cuộc anh muốn thế nào?”
Rốt cuộc cô không thể nhịn được nữa mở miệng hỏi, tuy đêm đó đã nói sẽ không để công việc ảnh hưởng đến hai người nhưng mà làm sao có thể chứ?
Anh rất bình tĩnh, giọng nói lười biếng mà xa xôi, “Em còn chưa rõ ý của anh sao?”
Cô cười khổ, ai có thể đoán được tâm tư của Giang Vũ Chính chứ? Ngay cả người ngày đêm kề cận bên gối của anh cũng không thể làm được chuyện này. Có lẽ cô cũng chưa bao giờ thử suy đoán anh, trong lòng anh chứa quá nhiều thứ làm cho cô cảm thấy thật xa xôi.
Mượn hạng mục lần này mà nói, thật ra thì Hinh Ý cũng không xem đó là chuyện lớn, nhưng mà anh lại một mực níu lấy không chịu buông tay, vừa muốn để cho cô tham dự vào, lại vừa không cho hạng mục ngày có ngày chính thức được tiến hành. Giống như đang kéo tay cô dẫn cô đi đến một nơi nào đó rồi lại không cho cô biết tên nơi đó.
Anh tới gần bên tai cô nhẹ nhàng thổi khí vào, giọng nói mê ly vang lên bên tai cô, “Uy Đạt, Lâm Đạt Quảng, Hoàng Diệu Uy…”
Thân thể Hinh Ý giống như đột nhiên bị điện giật mà run rẩy, trước mắt phảng phất như người khác đẩy vào một màn sương mù.
Anh rất thưởng thức khuôn mặt cấp tốc thay đổi biểu lộ của cô, làm cho người ta trầm mê không thể thoát ra được. Hinh Ý của anh thông minh như vậy, nhất định là đã đoán được bí ẩn nằm ở đâu. Anh nhìn thấy Hinh Ý giãy giụa, đau lòng nhưng lại không thể làm gì được, có một số việc vẫn phải do chính cô đối mặt. Việc anh có thể làm lúc này cũng chỉ có thể là buộc cô phải quyết tâm diệt trừ nguyên một đám chướng ngại vật chắn đường bọn họ.
Cô xoay đầu lại, nhìn đôi mắt thâm thúy giống như vùng biển đen được chiếu sáng của anh, cảm thấy có chút hoảng hốt, cô và anh, hai người cuối cùng không thể đơn giản như vậy. Phía sau anh có một nhà họ Giang và một JL lớn mạnh, mà cô cũng có những thứ mình muốn và trách nhiệm của mình. Có lẽ chú thật sự có dụng tâm như Vũ Chính nói, nhưng ông ấy cũng là người nhà của cô mà.
Cô còn nhớ rõ lúc trước khi cô vừa vào Lâm thị, ba ba đã từng nói, “Làm việc có đôi khi không thể quá bướng bỉnh, có thể khoan dung thì khoan dung, không thể thì cứ trách. Đến khi con đến tuổi của ba nhìn lại những lời này thì sẽ biết nó rất ý nghĩa. Bất kể có xảy ra chuyện gì thì người nhà vẫn là quan trọng nhất. Ba biết cách làm của chú con rất khiển cận, nhưng dù sao chú ấy cũng là người thân của chúng ta…”
Đều là những người thân nhất, lòng bàn tay cũng là thịt, mu bàn tay cũng là thịt, muốn cô dứt bỏ một khối thịt, kết quả chỉ có dùng một mũi khoan vào tim mình đau đớn.
“Hinh Ý, cháu có ý gì đây? Thời gian trước không phải chúng ta đã thảo luận về việc Uy Đạt rồi sao? Vì sa