Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.
” đổi thành “Trương Nhất Địch”.
Trác Yến nhìn ba chữ đó, cười cười rồi tắt máy, lên giường ngủ.
Hôm đầu nhập học, Trác Yến đến khoa đăng ký, gặp Giang Sơn ở đó.
Giang Sơn đang bận giúp thầy. Thấy Trác Yến, cậu nhướng mày cười với cô: “Ôi, nàng thọt hai chân mọc đủ rồi, đi lại không xiêu quẹo nữa! Chúc mừng chúc mừng!”.
Trác Yến bực tức lườm cậu: “Miệng chó không nhả nổi ngà voi!”, phản bác lại, rồi hỏi thêm: “Khi nào thì xong?”.
Ánh mắt Giang Sơn lóe sáng: “Sao nào, nhớ anh à? Muốn nhanh chóng hàn huyên với anh về tình cảm ly biệt kỳ nghỉ đông này hả?”.
Trác Yến không kìm được, đưa chân lên đá cậu: “Chỉ nghỉ có mấy ngày mà cậu đã từ phần tử trí thức nửa mùa biến thành lưu manh 80% rồi hả? Đàng hoàng đi, đừng đùa! Có chút chuyện muốn… hừm… trao đổi với cậu!”.
Giang Sơn không hề phản đối chuyện cô đặt biệt danh đầy sỉ nhục cho cậu, quay sang trao đổi khẽ với người bên cạnh, rồi cười với Trác Yến: “Được rồi, nhờ người thay tôi một lúc. Đi, anh đây đưa cậu đi ăn một chút, nhìn cậu về nghỉ mà gầy chưa kìa, nhìn y như khỉ!”.
Trác Yến gườm gườm nhìn cậu, phớt lờ.
Đến quán ăn vặt ngoài trường, ngồi xuống chọn món rồi, Trác Yến mới dè dặt hỏi Giang Sơn: “Sao không gọi Ngô Song đi cùng?”.
Giang Sơn nhướng mày, trầm tư: “Đến khi chọn món cậu mới nhớ hỏi tôi sao không gọi cô ấy, có thể thấy cậu cũng không thành tâm muốn gọi cô ấy theo ăn cho lắm!”.
Trác Yến mím môi, gật đầu: “Đó là vì, tôi có chút chuyện muốn nói với cậu, Ngô Song không tiện theo lắm, nên ban đầu tôi mới không nghĩ sẽ gọi bạn ấy theo. Nhưng… nhưng cậu thì khác! Thái độ cậu không đàng hoàng, cậu nên nghĩ đến việc gọi Ngô Song theo, sau đó tôi nói ‘Hôm nay chỉ hai chúng ta thôi, tôi có việc muốn nói’, sau đó cậu mới không gọi Ngô Song”. Trác Yến nhíu mày túm tóc: “Phải là thế mới đúng!”.
Giang Sơn cầm ly trà lên, uống một ngụm rồi đặt lại bàn, phì cười, hỏi với giọng đùa cợt: “Trác Văn Tĩnh, rốt cuộc cậu muốn nói gì với tôi?”.
Trác Yến ho khẽ: “Tôi muốn nói là, hừm, cậu đấy, nếu đã cố sức theo đuổi Ngô Song, nhất định phải rất thích bạn ấy; mà nếu đã thích thì phải trân trọng; nếu đã trân trọng thì nên giữ khoảng cách nhất định với đứa con gái khác… chẳng hạn… như tôi… Như vậy mới có thể không làm tổn thương bạn gái cậu…”. Ấp úng mãi mới nói hết câu.
Một lúc sau mà Giang Sơn vẫn lặng thinh.
Cậu ngồi đối diện với Trác Yến, không nói gì, tay xoay xoay ly trà, ánh mắt nhìn chăm chú vào nước trà trong ly.
Mãi một lúc sau mới chậm rãi lên tiếng.
“Trác Yến”. Lần này cậu lại gọi đúng tên cô: “Có phải cậu rảnh rỗi quá không?”.
Giọng cậu bình thản, không hề có chút cảm xúc nhưng lại khiến Trác Yến sững người.
“Hả?”.
“Tôi nói là, có phải cậu quá rảnh rỗi không? Ngay cả việc tôi yêu đương thế nào cũng đòi quản?”.
Trác Yến trợn mắt, không thể hiểu nổi: “Giang Sơn! Cậu không uống nhầm thuốc đấy chứ!”.
Giang Sơn nhấc ly trà lên, không nhìn cô mà từ từ uống: “Trác Yến, nếu cậu muốn quản chuyện người khác thì xử lí tốt chuyện của mình đã rồi tính. Bạn trai của cậu chẳng phải cũng chưa chắc chắn hay sao?”.
Nghe cậu nói xong, tim Trác Yến bỗng nặng trĩu.
Sắc mặt cô tái xanh: “Ai nói với cậu thế?”.
Nghĩ ngợi lại, bất giác mắng mình một tiếng “ngốc”.
Ngoài Ngô Song ra thì còn ai?
“Giang Sơn!”. Lúc cô lên tiếng, giọng đã hơi run run: “Lời cậu vừa nãy là có ý gì?”.
Giang Sơn nhìn cô, nhíu mày, cổ họng động đậy hai lần rồi quyết tâm mở lời: “Ý tôi là, nếu cậu có thời gian thì chi bằng hãy nghĩ đến chuyện của mình, tôi và Ngô Song yêu nhau thế nào thì cậu cũng đừng lo lắng làm gì!”.
Giang Sơn trước mặt, quyết liệt, xa lạ, khắc nghiệt, Trác Yến gần như không quen biết gì anh nữa.
Cô cố gắng kìm nén nước mắt.
“Được, được! Giang Sơn! Cứ xem tôi ăn no rảnh rỗi, làm chuyện người khác ghét đi! Tôi sẽ nhớ lời cậu! Sẽ như ý cậu muốn! Cậu cứ ăn nhé, tôi còn có việc đi trước, tạm biệt!”.
Cô đứng phắt dậy bỏ đi, bước chân gấp gáp vội vã, khóe mắt đã ươn ướt, trái tim lạnh ngắt.
Giang Sơn ngồi đó, bất động.
Ra khỏi quán, Trác Yến không kìm được, rơi nước mắt.
Thì ra từ bạn bè trở thành xa lạ chỉ cần mấy giây.
Thì ra quan tâm và tổn thương đều có thể xuất phát từ miệng một người.
Thì ra từ vui vẻ trở nên đau buồn, lại là một chuyện dễ dàng đến vậy.
Mấy ngày sau, mọi người đều có thể nhận ra Trác Yến và Giang Sơn rất kỳ lạ.
Cuối cùng một ngày nọ, Lộ Dương không nhịn được đã hỏi Trác Yến: “Văn Tĩnh, cậu và lớp trưởng có phải đang giận nhau không?”
Tiểu Dư cũng nói: “Phải đó phải đó, tớ cũng muốn hỏi thế! Trước kia hai người cứ gặp nhau là đấu khẩu, bây giờ thì đều xem nhau như người vô hình, gặp mà coi như không thấy, thật kỳ quặc!”.
Trác Yến đang cảm thấy uất ức nên nhân dịp này kể hết mọi chuyện.
Ba cô nàng nghe xong đều tỏ vẻ mặt bối rối, tất cả đều im lặng.
Trác Yến hỏi: “Các cậu tỏ vẻ gì kỳ vậy? Sao không giúp tớ trách móc Giang Sơn?”.
Lộ Dương ho một tiếng, dè dặt đáp: “Văn Tĩnh à, chuyện này ấy mà, tớ cảm thấy Giang Sơn nói cũng không sai…”. Giọng cực kỳ m