Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341772

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1772 lượt.

ao có thể mấy ngày gọi một lần? Không một ngày mấy lần thì thôi, ít nhất cũng nên một ngày một lần chứ! Tần suất này cũng sắp bằng gọi cho tớ rồi!”.
Ngô Song nghe thế, sắc mặt vụt thay đổi.
Cô cố mỉm cười, hỏi một câu: “Anh ấy thường xuyên gọi điện thoại tìm bạn học trong lớp không?”.
Trác Yến lập tức nhận ra mình lỡ lời, vội vàng cứu vãn: “Không không, tớ chỉ tiện ví dụ vậy thôi! Cậu ta lười gọi điện cho bọn này lắm!”.
Cho dù nói vậy nhưng không khí vẫn ngượng ngập.
Nói thêm mấy câu nữa, Ngô Song đứng lên ra về.
Ngô Song đi rồi, Trác Yến thở phào nhẹ nhõm.
Chưa từng thấy tình trạng nào kỳ quặc hơn Giang Sơn và Ngô Song.
Một cuộc tình vất vả, dường như đã bắt đầu tiến vào giai đoạn yêu đương, nhưng hình như lại vẫn chưa tiến vào phần chính, thỉnh thoảng lại khiến cô là kẻ làm mai cảm thấy khó hiểu, kết quả vẫn đúng là hỗn độn, mù mờ.
Trong tình yêu của hai người, một khi xuất hiện bóng dáng kẻ thứ ba, cho dù cô là thân phận thế nào, ba người cùng đi bên nhau thì từng bước chân của mỗi người thực sự là càng lúc càng run sợ hơn.
Trác Yến không kìm được thở dài một tiếng.
Cô quyết định đợi sau khi nhập học, nhất định sẽ tìm cơ hội nói chuyện thẳng thắn với Giang Sơn.
Qua một kì nghĩ dưỡng, chân Trác Yến đã bình phục rất nhanh, trước khi nhập học đã được tháo bột.
Hôm đi tháo bột, Trác Yến rất sung sướng, vì cuối cùng đã có thể tự mình đi lại vững vàng.
Cô như chưa bao giờ được đi, cứ đi vòng vòng trong nhà, đến nỗi bố mẹ choáng váng bắt dừng lại mới thôi.
Mấy hôm sau là đến ngày cô phải quay lại trường.
Ngô Song đã đi trước. Ông Trác không yên tâm cho cô ngồi tàu một mình, dù sao chân cũng mới lành lặn, lỡ trên tàu đông người, xách hành lý bị người ta chèn thì sao, vết thương cũ lại đau thì gay go lắm.
Trác Yến vỗ ngực an ủi bố mẹ: “Đừng lo cho con, con lớn thế này rồi, không sao đâu! Đã lên đại học mà còn bắt bố đưa đến trường, ôi trời, người ta sẽ cười vào mũi con là chưa cai sữa đó! Bố mẹ cứ để con đi một mình!”.
Cô cứ năn nỉ, bố mẹ lại không chịu thỏa hiệp.
Kéo dài đến hai ngày sau, bố mẹ có phần ngượng bộ.
“Muốn bố mẹ không đi theo cũng được, nhưng con phải có bạn đi cùng!”.
Trác Yến nghĩ đi nghĩ lại cũng không nghĩ ra sẽ đi cùng ai.
Giang Sơn và Trương Nhất Địch thì có thể tiện đường, nhưng họ cũng về trường sớm mấy ngày rồi.
Buổi tối lên mạng, lúc trò chuyện với Trương Nhất Địch, cô cứ thở dài liên tục.
Trương Nhất Địch hỏi có chuyện gì, cô cứ chép miệng mãi.
Trác XX: Bố mình nhất định phải đích thân đưa mình tới trường. Mình lớn thế này rồi, đi học đại học chứ có phải mẫu giáo đâu, đi học còn bắt phụ huynh đưa đón, ghét thật o(>__< Cậu xem cậu xem!!!
Trác XX: Tại sao các cậu đều về trường sớm thế? Thật là, đi học có gì vui đâu! Cậu hoặc Giang Sơn, hoặc Ngô Song, ba người các cậu chỉ cần một người chịu đi muộn một tí thì mình được cứu rồi! Huhuhuhu.
Trác XX: Đúng rồi, sao cậu về trường sớm vậy?
Một lúc lâu sau, khung chat của đối phương không có động tĩnh gì.
Trác XX: Đâu rồi? Rớt mạng hả???
Trác XX: Ồ… Vậy mình cũng out đây, nghỉ ngơi sớm (→_→) . Ngày mai chắc phải theo bố đi về trường rồi o(╥﹏╥)o.
Trác Yến đang định out thì avatar của Trương Nhất Địch lại nhấp nháy.
Trương OO: Tôi đây.
Trác XX: Sặc, cậu vẫn online à, mãi không thấy nói gì.
Trác XX: Mình cứ nghĩ cậu có việc đi rồi, đang định out đây.
Bên kia Trương Nhất Địch bỗng trả lời một câu.
Trương OO: Bạn gái tôi mấy hôm trước chuyển máy bay ở đây.
Nhìn chằm chằm dòng chữ đó, Trác Yến nhất thời không phản ứng kịp.
Trác XX: Hả?
Trương OO: Bạn gái tôi ở nước ngoài, mấy hôm trước về nước, chuyển máy bay ở đây. Tôi đến sớm để gặp cô ấy.
Trác XX: Ồ, ra là thế.
Tiếp đó cả hai đều không nói gì. Một lúc lâu sau:
Trương OO: Trác Yến.
Trác XX: A, còn đây ^_^
Trương OO: Nếu không thì mai tôi đến đón cậu nhé.
Trác XX: Không cần không cần, phiền toái lắm! Mai bố sẽ đưa mình đến trường ^_^
Không hiểu vì sao, Trác Yến cảm thấy hơi hoang mang, không cho đối phương cơ hội nói tiếp, cô vội vàng gõ phím:
Trác XX: Cũng khuya rồi, mình phải nghỉ đây, mai còn đi tàu nữa. Mình out nhé! Gặp sau ^_^
Nói xong không đợi câu trả lời của Trương Nhất Địch, vội vã out.
Trác Yến nhìn màn hình, có phần đờ đẫn.
Kỳ nghỉ này, trong vô thức, dường như cô đã gần gũi hơn với Trương Nhất Địch.
Tuy chân cô là do anh là gãy, vì thế anh hổ thẹn nên mới chăm sóc cô, mọi thứ đều hợp tình hợp lý. Nhưng sao cô lại quên mất rằng rốt cuộc anh vẫn là người đã có bạn gái.
Đối với một người đã có bạn gái, Trác Yến mơ hồ cảm thấy cô và anh quá gần gũi, hình như có vẻ không thích hợp.
Cô lặng lẽ đăng nhập ẩn vào QQ, len lén đổi tên mình từ “Trác XX” thành “Trác Yến”.
Sau đó đi tắm.
Lúc quay về, vừa dùng khăn bông lau mặt, vừa thờ ơ liếc nhìn màn hình vi tính.
Tay cầm khăn bông, trong tích tắc động tác như khựng lại.
Avatar của Trương Nhất Địch cũng là trắng đen, chứng tỏ anh không online.
Nhưng tên của anh, cũng đã từ “Trương OO