Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.

ày, Trác Yến đã khiến bố mẹ sợ khiếp vía.
Họ không bao giờ nghĩ rằng, con giá yêu quí nhảy nhót đi học, lúc về lại gãy mất một chân như vậy.
Bà Trác rơi nước mắt xót con, ông Trác tất bật nấu những món ăn con gái yêu thích để bồi bổ.
Trác Yến vô tâm vô tính, cười hì hì nói với bố mẹ: “Bố mẹ xem, cứ làm quá lên! Chỉ là gãy chân thôi mà, chứ có gãy đầu đâu! Đây thực ra là một sự huấn luyện cho con, huấn luyện ấy mà! Là việc tốt đó!”.
Những lời của cô khiến ông bà Trác cứ mắng cô nói năng linh tinh.
Nỗi đau lòng của bố mẹ được cô xoa dịu nhanh chóng. Nhưng sau đó chính cô lại trở nên hụt hẫng buồn bã.
Tâm trạng buồn bực tăng lên khi nghe Đổng Thành không về ăn Tết mà phải đến chỗ bà cậu ở tỉnh khác. Nỗi buồn bực cứ dồn ứ trong ngực Trác Yến, khiến cô khó chịu đến mức muốn khóc.
Thế nhưng không thể nào khóc được. Chỉ dồn nén như sắp ngạt thở.
Trông ngóng cả một học kỳ, vội vội vàng vàng về nhà nghỉ đông, chẳng qua chỉ để nhanh chóng gặp được cậu ấy. Kết quả chỉ một câu nói cậu đang ở nhà bà nội mà biến tất cả mộng đẹp của cô thành bong bóng xà phòng.
Lúc họ gọi điện thoại, cậu đã nói gì nhỉ?
“… Lâm Quyên nói, trước kia học cấp ba cứ bận học, mình đã mấy năm không ăn tết với ông bà nội rồi, năm nay là năm đầu mình học đại học, nói gì thì nói cũng nên đến ăn Tết với ông bà… Trác Yến, tiếc thật, lần này bọn mình không gặp nhau được rồi; lần sau nhé, lúc nghỉ hè mình về, chúng ta nhất định sẽ gặp nhau!”.
Lâm Quyên nói.
Thì ra là kiến nghị của cô ta.
Đã từng là bạn thân của cô. Thế nhưng, rất lâu trước đó, từ khi cô ta quen với Đổng Thành, họ đã dần dần… lặng lẽ… trong vô thức…trở nên xa cách.
Vì đi lại không thuận tiện nên Trác Yến không thể đi đâu, suốt ngày cuộn mình trong nhà.
Bố mẹ không biết tâm sự của cô, tưởng cô buồn bã không vui là vì không thể đi chơi được.
Để con gái vui vẻ hơn, hai người họ bỏ tiền ra mua cho Trác Yến một chiếc laptop để cô lên mạng giải sầu.
Trác Yến tay bê laptop mới, tâm trạng hưng phấn chỉ có trong tích tắc, sau đó lại ngập tràn một nỗi nhàm chán không tên.
Nhà bà nội Đổng Thành ở quê, dù cô có thể lên mạng nhưng Đổng Thành thì không.
Có máy tính thì sao? Vẫn là không liên lạc được với cậu.
Trác Yến vẫn buồn bực không vui.
Mấy hôm sau, điện thoại trong nhà reo vang.
Một lúc sau, bà Trác cầm máy điện thoại không dây từ phòng khách vào phòng cô, khóe môi thoáng nụ cười mờ ám: “Con gái cưng, tìm con nè! Một cậu bé!”.
Trác Yến đón lấy máy, “A lô?” một tiếng.
Bà Trác đứng cạnh vội hỏi: “Ai vậy? Ai đấy? Con gái cưng, là bạn trai của con phải không?”.
Trác Yến sau khi nghe giọng đối phương, lập tức lườm bà Trác: “Mẹ đừng đoán mò nữa, bạn trai gì đâu! Đây là lớp trưởng lớp con, là bạn trai của Ngô Song!”.
Bà Trác bĩu môi rồi ra khỏi phòng.
Trác Yến nghe thấy trong ống nghe vọng ra giọng ai đó rất không vui: “Trác Văn Tĩnh! Cậu có thể đừng tạo scandal khắp nơi cho tôi không? Cái gì là ‘bạn trai của Ngô Song’? Bọn này bây giờ vẫn chưa phát triển đến mức đó đâu, cảm ơn!”.
Nghe cậu nói thế, Trác Yến ngẩn người, hỏi thẳng: “Hả? Hôn rồi mà còn không tính à?! Vậy phải thế nào mới tính chứ?”.
Bên kia đầu dây im lặng rất lâu.
Trác Yến nuốt nước bọt, trở nên lúng túng trước sự đường đột của mình: “Có phải là… đặc biệt không thích người ta nhắc đến chuyện cậu và Ngô Song hôn… hừm… chuyện đó không? Nếu cậu không thích tôi nhắc thì sau này không nhắc nữa… Có gì thì cứ nói, đừng giận nhé, đừng giận, chuyện này không đánh để chúng ta đánh mất hòa khí…”.
“Em Văn Tĩnh!”. Giang Sơn bỗng mở miệng, cậu thở dài, hỏi cô: “Chân cậu sao rồi?”.
Trác Yến liếc nhìn cẳng chân tàn tật của mình: “Hừm, không đau không ngứa, đến khi nhập học thì có thể ổn được bảy, tám phần rồi”. Khựng lại một lúc rồi sực nhớ ra điều gì, cô hỏi Giang Sơn: “Đúng rồi, sao cậu biết số điện thoại bàn nhà tôi?”.
Giang Sơn “xì” một tiếng, thản nhiên trả lời: “Câu này quá ngốc nghếch! Cậu không biết tôi là ai à? Tôi là lớp trưởng! Thông tin cá nhân của lớp mình làm sao mà tôi không có bản dự bị được?”.
Trác Yến không chịu nổi bộ dạng đắc ý của cậu, không nghĩ ngợi gì mà tạt ngay nước lạnh vào: “Cậu có bản lĩnh nhỉ, vậy tôi hỏi cậu, cậu có biết số điện thoại nhà Ngô Song không?”.
“…”. Giang Sơn nghẹn lời.
Một lúc sau cậu biện bạch: “Đừng lươn lẹo, cô ấy có phải lớp ta đâu!”.
Trác Yến không tha: “Vô tâm! Quá vô tâm! Thế nào là không phải lớp chúng ta, tôi nói là công phu của cậu vẫn chưa đủ!”.
“Cậu cứ theo tôi đi thì biết, làm sao tính là công phu chưa đủ? Chẳng phải cô ấy có di động hay sao, bọn này có thể gọi di động mà!”. Giang Sơn nói thẳng thắn.
Trác Yến không nhịn được cười giễu cậu: “Phải phải phải phải phải! Giang thiếu gia cậu nhiều tiền mà, đâu cần quan tâm đến tiền gọi điện thoại! Nhưng mà nếu nói thế thì tôi cũng phải thắc mắc, tại sao cậu không dè sẻn với người ta, tiền di động cũng chịu bỏ ra, mà đến tôi thì bủn xỉn thế hả? Tôi cũng có di động mà, sao cậu lại gọi vào số bàn! Cậu kỳ thị tôi và di động của tôi, cả điện t


Lamborghini Huracán LP 610-4 t