Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341959
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1959 lượt.
hoại bàn của tôi có phải không?”.
Giang Sơn bị cô chọc tức đến nổi thở hổn hển: “Trác Văn Tĩnh cậu!!! Cậu nói thử xem! Cậu nói thử xem cậu vô lý thế nào!!!”.
Trương OO và Trác XX
Mấy ngày sau Trác Yến lại nhận được điện thoại.
Lần này người gọi là Trương Nhất Địch.
Trác Yến rất sửng sốt: “Sao cậu cũng có điện thoại nhà mình?”.
Đối phương “ừ” khẽ một tiếng như đang trầm ngâm. Sau đó nói: “Tôi hỏi Tiểu Dư phòng các cậu”.
“Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi cười là vì cảm thấy nghe cậu nói chuyện rất… rất vui vẻ”. Ba tiếng cuối giọng anh nhỏ dần, như có một vẻ bẽn lẽn nào đó.
“Ha ha ha ha!”. Trác Yến hớn hở, cười sảng khoái: “Cậu nhất định đừng thay đổi nhé! Sau khi nhập học, cậu phải giúp mình nói những lời này cho Tiểu Dư nghe! Để mình khỏi bị nó kì thị, bảo mình ngốc nghếch, hừ! Ai ngốc hơn ai vẫn chưa chắc đâu! Thật là!!!”.
Trương Nhất Địch lại cười khẽ.
Một lúc sau anh hỏi: “Chân cậu thế nào rồi?”.
“Không sao!”. Trác Yến thản nhiên gõ vào lớp thạch cao trên chân: “Đến khi nhập học thì có thể tháo bột ra rồi!”.
“Chân cậu không tiện đi lại thì kỳ nghỉ này thế nào? Có chán không?”.
Trác Yến nhớ đến Đổng Thành, trong lòng có phần ảm đạm.
Hất tóc, xốc lại tinh thần, cô đáp: “Không đâu! Bố mẹ mình mua laptop cho mình, có thể lên mạng giải sầu!”.
Trương Nhất Địch đáp “ừ”. Một lát sau lại hỏi: “Có số QQ không?”.
“Không có…”. Trác Yến toát mồ hôi.
Lên mạng mà không chuyên nghiệp như cô, liệu có mất mặt không…
Trương Nhất Địch lại “ừ” một tiếng: “Thế à. Vậy được, tôi hỏi thăm chân cậu xem sao rồi, lo nghỉ ngơi đi nhé, mong rằng lúc nhập học có thể nhìn thấy bóng dáng vui tươi như trước đây của cậu!”.
Trác Yến cười híp mắt đáp: “Cảm ơn!”. Hai người kết thúc cuộc trò chuyện.
Một lát sau, di động reo “ding” một tiếng, màn hình hiển thị có tin nhắn.
Trác Yến mới nhớ ra vẫn chưa trả di động cho Trương Nhất Địch. Vừa cầm lấy, vừa nhắc nhở mình rằng đến khi nhập học lại nhất định sẽ trả vật về với chủ cũ.
Mở tin nhắn ra đọc.
Trên đó viết:
Số tài khoảng QQ: 6571****
Mật mã: zhuoyan
Lên mạng thì add tôi vào, số là: 6410****
Người gửi là Trương Nhất Địch.
Xem xong tin nhắn, Trác Yến cười “ha” một tiếng.
Cứ thấy phiền phức nên không đụng vào, mới không lập nick QQ. Không ngờ Trương Nhất Địch lại hiểu ý và thích giúp người đến thế, cái gì cũng làm hết cho cô.
Cô nhảy lò cò đến bên bàn, mở laptop để lên mạng.
Đăng nhập vào, phát hiện tên mình lại là Trác XX.
Cô phì cười, vội vàng add số của Trương Nhất Địch vào.
Một avatar tên “Trương” xuất hiện trong khung “bạn thân”.
Trác Yến gõ bàn phím.
Trác XX: Cậu đặt tên cho mình đó hả?
Trương: Ừ.
Trác XX: Theo… cờ carô?
Trương: Ừ.
Trác XX: Nhưng… cờ carô phải có hai người chơi!
Trương: Đúng.
Trác XX: …
Trác XX: Bạn một chữ!
Trương: He he.
Trác XX: ………………………….
Trác XX: Bạn hai chữ!!!!!!!!!!
Trương: He he he!
Trác XX: !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Trương: Cậu thật thú vị!
Trác XX: Hừm… chi bằng cậu khen mình hóm hỉnh đi ^_^.
Trác XX: Nói nghe này, cờ carô là phải hai người cùng chơi, tại sao chỉ có mình mình có tên trong bàn cờ? Cậu cũng nên đổi tên đi!
Trương: Ồ. Được.
Trác Yến ngẩn người.
Dễ dàng nhận lời như vậy mà không hề từ chối.
Một lúc sau đối phương lại nói chuyện với cô. Lúc này tên anh đã đổi thành “Trương OO”.
Trác XX: Được rồi.
Nghĩ đến gương mặt bình thường vừa đẹp trai vừa lạnh lùng của Trương Nhất Địch, lại nhìn cái tên kì cục trên màn hình. Trác Yến không nhịn được nữa, cười “phì” ra.
Vì có bạn chat Trương Nhất Địch, có thể buôn chuyện trên mạng nên kì nghỉ đông năm đó đối với Trác Yến mà nói, lại không hề nhàm chán như trong tưởng tượng.
Lúc trò chuyện, cô hỏi Trương Nhất Địch: “Đúng rồi, cái giỏ của mình, rốt cuộc cậu dùng làm gì?”.
Trương Nhất Địch không chịu nó cho cô biết.
Anh nhử mồi cô: “Nếu trước khi nhập học mà cậu dưỡng chân cho tốt, để thưởng cho cậu, sau khi nhập học tôi sẽ cho cậu tận mắt thấy lợi ích của cái giỏ đó”.
Trác Yến vô cùng tò mò, cứ hỏi mãi nhưng không có được câu trả lời.
Trước sự thôi thúc của lòng hiếu kỳ, cô gần như mong ngóng mau mau nhập học.
Trong thời gian đó Giang Sơn cứ cách vài ngày lại gọi đến hỏi thăm. Hai người nó không được hai câu đã bắt đầu đấu khẩu, không ai chịu thua ai.
Đổng Thành cũng gọi đến, nhưng mỗi lần nói chuyện xong, Trác Yến đều thấy tâm trạng hụt hẫng đến mấy ngày.
Có những lúc, có những người, vì quá quan tâm nên không gặp còn thoải mái hơn là gặp lại và sau khi liên lạc với nhau còn buồn bã hơn là lặng lẽ nhớ nhung.
Lâm Quyên không hề liên lạc với cô. Cô chủ động tìm mà cô nàng lại trốn tránh. Thế là đành thôi.
Về sau Ngô Song cũng đến nhà cô một lần.
Trác Yến hỏi bạn có gọi điện thoại cho Giang Sơn không, tần suất thế nào, Ngô Song đỏ mặt đáp: “Cũng tạm, mấy hôm gọi một lần!”.
Trác Yến có phần khó hiểu, buộc miệng nói: “Không thể chứ! Đang yêu mà! S