pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341796

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.

u khổ của cô: “Không sao, cậu chỉ cần uống được rượu là ok! Cùng lắm thì cứ thua là uống thôi!”.
Trác Yến dài mặt ra, nhìn Trương Nhất Địch cầu cứu.
Trương Nhất Địch nhìn cô rồi quay sang nói với ba tên kia: “Cậu ấy là nữ, thích uống thì uống, không thích thì các cậu đừng ép buộc”.
Cát Huy lại léo nhéo: “Lão đại, bọn này đến uống với cậu mà, cậu lại cho cậu ấy đặc quyền không phải uống, như thế mất hứng lắm!”.
Trương Nhất Địch đưa tay lấy ly của Trác Yến, đặt trước mặt mình: “Tôi uống thay”; rồi thong thả nói: “Cậu ấy phải uống bao nhiêu thì tôi uống thay”.
Trác Yến vội giành lại ly của mình: “Không cần không cần! Không sao! Mình có thể uống một chút! Cũng may là mình biết uống chút chút, he he he…”. Có vẻ bối rối nói hết một câu, rồi cô cười khan lấy lại ly của mình.
Cô cứ thấy chuyện con trai uống thay cho con gái có gì đó mờ ám không rõ. Tuy cách bảo vệ theo kiểu đặc biệt này khiến người ta dễ hiểu lầm, nhưng dù sao người uống rượu thay cô cũng là bạn trai của một cô gái khác rồi.
Trác Yến lấy lại ly rượu của mình.
Mọi người nhất thời đều im lặng.
Trương Nhất Địch nâng ly, lặng lẽ uống hết hơn nửa phần rượu trong đó.
Trác Yến thấy mình dễ dàng khiến không khí trở nên ngượng ngùng thì bối rối đến độ chỉ muốn chui vào kẽ nứt tường để trốn cho xong.
A Viên nghĩ ngợi rồi đập bàn giải vây: “Có rồi! Tôi nghĩ ra cách chơi mới! Bảo đảm mọi người sẽ thích!”.
Cậu ta đã thành công phá vỡ không khí nặng nề, mọi người đều quay sang nhìn.
“Mấy trò chơi chúng ta hay chơi thì chán lắm! Lần này không chơi nữa! Lần này ấy à, chơi một trò chơi mới mà Trác Yến bắt buộc tham gia, nhưng không cần bạn ấy uống rượu!”.
Suy nghĩ của A Viên khiến mọi người đều rất tò mò.
“Đừng õm ờ nữa, mau nói cách chơi mới xem!”. Đại Vĩ bực bội thúc giục.
A Viên cười hê hê: “Đơn giản! Mỗi người chúng ta nói với Trác Yến một câu, nội dung là những gì chúng ta đều biết nhưng cậu ấy không biết; sau đó để cậu ấy phán đoán xem lời ta nói là thật hay giả. Nếu người nói qua mặt được cậu ấy thì không cần uống rượu; nhưng nếu bị cậu ấy đoán ra thật giả thì phạt một ly! Mọi người đồng ý không?”.
Cách chơi này nghe có vẻ rất hấp dẫn mới lạ, mọi người đều không phản đối, tỏ vẻ tán thành.
A Viên nói trước.
“Tôi là người miền Bắc”.
Trác Yến nghe cậu ta nói giọng phổ thông rất tốt, không có khẩu âm miền Nam, nghĩ rằng cậu ta nói thật nên gật gù.
“Ừ, tôi nghĩ là thật!”.
Những người khác đều cười.
A Viên tỏ ra đắc ý.
“Ha ha, thực ra nhà tôi ở Phúc Kiến, tôi là người miền Nam chính cống! Ồ yeah ồ yeah, tôi không cần uống rượu, mời người tiếp theo!”.
Qua mấy vòng chơi, mọi người càng lúc càng hứng chí.
Đại Vĩ gần như lần nào cũng bị Trác Yến đoán trúng, bị phạt uống rất nhiều rượu.
Sau khi uống hết một ly nữa, cậu ta phẫn nộ trừng mắt với Trác Yến: “Trác Văn Tĩnh, cậu cố ý phải không! Bọn họ không bị chuốc rượu mà cứ nhắm vào tôi!”.
Trác Yến cảm thấy cô thực sự quá vô tội: “Này, là sự diễn xuất của cậu kém quá mà! Gương mặt cậu cứ viết ‘mau vạch mặt tôi mau vạch mặt tôi! Tôi đang nói dối!’ thì làm sao tôi không nhận ra thật giả chứ!”.
Hai tên yêu quái kia nghe Trác Yến nói xong cứ ôm bụng cười.
Đại Vĩ trợn mắt, hậm hực nói: “Được! Vậy cậu ép tôi phải nói thật rồi! Lần này, Trác Yến cậu nghe rõ đây: Tôi thích cậu!!!”.
Đại Vĩ vừa nói dứt, mọi người nhất thời không phản ứng kịp, có phần ngơ ngác nhìn cậu ta. Mấy giây sau, A Viên và Cát Huy nhảy lên khỏi ghế, vừa hét vừa huýt sáo vừa đập bàn, sung sướng không chịu nổi.
Trương Nhất Địch lặng lẽ ngồi đó, gương mặt không có cảm xúc gì đặc biệt, vẫn bình thản, cũng không phát biểu ý kiến gì.
Trác Yến chỉ vào Đại Vĩ, cũng kêu lên: “Giả! Giả! Giả!”.
Đại Vĩ cười gian xảo: “Lần này cậu đoán sai rồi, tôi nói thật đấy! Ly rượu này không còn cần tôi uống nữa!”.
Trác Yến chưa kịp phân rõ trắng đen thì Cát Huy tiếp đó đã nôn nóng lao dến, vẻ mặt hứng chí nói với cô: “Đến lượt tôi rồi đến lượt tôi rồi! Văn Tĩnh Văn Tĩnh, tôi cũng rất thích cậu tôi cũng rất thích cậu!”.
Trác Yến bị cậu ta léo nhéo đến độ da đầu tê dại.
Cô gạt tay cậu ta ra, không do dự mà phán đoán ngay: “Giả! Chắc chắn là giả!”.
Cát Huy hừ hừ: “Ghét quá! Người ta nói thật mà! Ly này tôi cũng không uống!”.
Đến lượt A Viên.
Trác Yến mong đợi cậu ta có thể hiền lành một chút, kết quả cô nhận ra mình quá ngốc ngếch ngây thơ, “hiền lành” căn bản là không dính dáng gì đến ba tên yêu quái kia cả.
A Viên nhìn Trác Yến, trong mắt như thấp thoáng bong bóng hình trái tim: “Em Văn Tĩnh, tôi nói trễ là vì thứ tự của tôi không cho phép, không có nghĩa là tôi học theo họ. Cậu phải tin những gì tôi nói là thật ngàn vạn lần – tôi, thích, cậu!”.
Trác Yến kêu lên thảm thiết, điên cuồng ôm đầu hét lên: “Oh no! Ba vị đại gia, các cậu tha cho tôi đi!”.
A Viên chỉnh lại: “Sao lại là ba? Còn lão đại của bọn tôi nữa mà!”.
Trác Yến như nảy ra một ý.
Cô quay sang nhìn Trương Nhất Địch.
Anh cũng đang nhìn cô.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Trương Nhất Đ