Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341812

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.

không nhiều chuyện!”.
Vốn muốn hỏi chuyện linh tinh để tránh đề tài đau buồn kia đi, nên cô mới bắt anh kể về bạn gái mình; kết quả không ngờ là anh lại mở đầu từ mẹ của anh.
Cô đã biết rõ, hôm nay là ngày giỗ của mẹ anh, vì thế cho dù chuyện “hỏi về bạn gái nhưng lại bắt đầu từ mẹ” khiến cô rất ngờ vực, nhưng cũng không dám hỏi thẳng ra, chỉ sự đụng đến vết thương lòng của anh.
Cô ngậm miệng, ngoan ngoãn ngồi yên, nghe anh kể.
“Năm tôi học lớp mười hai, bố tôi cùng bạn ông ấy đến quốc gia có nhiều mỏ vàng nhất thế giới làm ăn. Mọi thứ vốn rất tốt đẹp, nhưng bỗng ngày kia, tôi và mẹ không thể liên lạc được với ông. Sức khỏe mẹ tôi vốn không tốt, lúc tôi còn nhỏ, bà đã mắc bệnh ung thư hạch, tuy đã khống chế được nhưng vẫn có khả năng tái phát. Đến ngày thứ mười bảy mất liên lạc với bố thì mẹ tôi nói là không khỏe. Đưa đến bệnh viện thì bác sĩ nói, chuyện mà chúng tôi luôn lo lắng từ lâu, bây giờ đã xảy ra. Ung thư hạch đã phát triển, bác sĩ nói, bà muốn làm gì hay ăn gì thì cứ theo ý bà, bà đã không còn nhiều thời gian nữa”.
Trác Yến cảm thấy lồng ngực nặng trĩu, mũi cay cay.
Cô hoàn toàn hiểu được, quãng thời gian ấy Trương Nhất Địch chắc lo sợ và bất lực nhường nào.
Đột nhiên mất liên lạc với bố, cho dù đã báo cảnh sát nhưng vẫn không chút tin tức, sống chết thế nào không rõ.
Còn mẹ lại bệnh nặng, trong nỗi mong nhớ người chồng và thương yêu con trai, bà cũng đành rời bỏ thế giới này.
Trong một thời gian ngắn, anh từ một cậu bé hạnh phúc được bố mẹ bảo vệ yêu thương, thoắt chốc biến thành đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa.
Cô như có thể nhìn thấy, một chàng thiếu niên đang độ bừng bừng sức sống, trong lúc những người khác đều vô tư vô lo với nụ cười trên môi thì anh lại cô độc dựa vào cửa sổ, nhìn ra ngoài để che giấu nỗi đau thương trong ánh mắt, lặng lẽ thương nhớ cha mẹ.
Cũng may, lúc này có một gái đã phát hiện ra sự khác lạ của anh.
Cô tiếp cận anh, an ủi anh, lúc anh cô đơn nhất, cô luôn quan tâm đến anh, lúc anh hoang mang rối bời nhất, cô luôn ở cạnh anh.
Dần dần, cuối cùng anh đã thoát khỏi nỗi đau thương.
Trác Yến lặng lẽ lắng nghe Trương Nhất Địch nói tiếp.
“Có lẽ sau khi trải qua khổ nạn, ông trời cũng biết thương xót con người. Bỗng một ngày kia, bố tôi xuất hiện trước mắt tôi – ông ấy đã về nhà!”.
Bỗng một ngày kia, bố anh về nhà.
Trong hơn bốn tháng qua, sau khi bị đối tác bán đứng bắt cóc, giao hợp đồng giả bị phát hiện rồi bị đánh đập, bệnh nặng, hồi phục, chạy trốn, bị bắt, rồi lại bị đánh, lại trốn ra… cuối cùng ông cũng được cảnh sát cứu.
Sự kiên cường không chấp nhận cái chết của ông để giữ lại số tiền xương máu đó, cuối cùng ông có thể để vợ và con mình được sống sung túc.
Hẳn là ông rất vui mừng.
Nhưng không ngờ khi về nhà thì không bao giờ còn thấy người vợ nữa.
Người đàn ông cương nghị ban đầu bị kẻ xấu đánh đập cũng không kêu cứu một tiếng, nhưng khi nghe tin vợ đã qua đời, ông không còn kiên cường được nữa, lệ đã thành dòng.
Trương Nhất Địch nói: “Từ đó tôi và bố nương tựa vào nhau mà sống. Vì không được gặp mặt mẹ tôi lần cuối nên ông luôn thấy hổ thẹn, ông thề trước mộ mẹ tôi rằng, nhất định sẽ chăm sóc tôi thật tốt”.
Trác Yến nghe rất chăm chú. Nhưng cô bỗng nhớ ra: Đây rõ ràng là chuyện nhà của cậu ấy, còn bạn học của cậu ấy, tại sao đến giờ trở thành bạn gái thì chẳng thấy kể đến.
Tuy trong lòng rất nghi ngại nhưng cô không hỏi, chỉ lặng lẽ, kiên nhẫn lắng nghe, nghe chàng trai thuật lại từng chút một.
Lúc anh cô độc và bất lực nhất, cô gái ấy luôn ở cạnh anh, anh rất cảm kích về điều đó.
Cô gái ấy từ nhỏ đã học violin, thường ra nước ngoài thi thố, gặt hái được nhiều giải thưởng lớn, được các tiền bối trên thế giới ngợi khen là Paganini[1'> của Trung Quốc đương đại.
[1'> NicoloPaganini (1782-1840), là nghệ sĩ chơi violin, viola, guitar và nhà soạn nhạc nổi tiếng người Italia.
Sau khi họ trở thành bạn thân, có một lần cô ra nước ngoài thi đấu rồi mang giải thưởng về, trên đường về thì bất ngờ xảy ra tai nạn xe cộ.
Lúc anh nhận được tin và chạy đến bệnh viện thì cô vẫn chưa tỉnh.
Bác sĩ nói rằng có một tin rất xấu.
Một bên tai của cô đã mất đi thính lực, một bên tay cũng không còn sức để cầm nắm bất cứ thứ gì, cho dù là một ly nước, một quyển sách, hay một cây vĩ cầm.
Lúc cô hôn mê luôn gọi tên anh.
Mẹ cô nói với anh, vì cô không yên tâm về anh – cô vẫn chưa biết bố anh đã về nhà – nên cuống quýt trở về nước để ở cạnh anh, nên mới bất chấp trời mưa đường trơn, nhất định đi bằng được.
Kết quả là, chiếc xe chở cô và các bạn trong đội vì đường trơn không phanh kịp nên đã xảy ra tai nạn. Cô vì bảo vệ bạn mà lúc xảy ra tai nạn đã nhào ra che chắn cho đối phương.
Thế là, không ai bị thương gì cả, còn cô thì không bao giờ còn kéo violin được nữa.
Khi cô tỉnh lại thì không chịu gặp ai, cứ khóc mãi.
Cha mẹ cô gần như suy sụp.
Nhìn cha mẹ cô đau lòng tuyệt vọng, anh bỗng nhớ đến mẹ mình.
Anh bất chấp sự cự tuyệt của cô, cứ xuất hiện trước mặt cô.
Giống như trước kia


Duck hunt