Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.
đó, Tống Thế An á khẩu không trả lời được.
“Thế An à, bà nội biết trong lòng cháu vẫn nhớ thương Uyển Uyển mãi không quên, nhưng cháu phải biết rằng, nàng ta đã là vợ người, hơn nữa cũng đã qua đời lâu rồi! Tuy nói rằng người sống mãi mãi không tranh được với người chết, nhưng bà nội không muốn nhìn thấy cháu vì một người phụ nữ như vậy mà thờ ơ với vợ mình!” Không biết lão thái thái nhớ tới chuyện gì, càng về sau giọng nói càng buồn hơn: “Thế An, lúc trước cháu dung túng được một Uyển Uyển như vậy, giờ lại không thể khoan dung cho một Tô Đường như thế sao? Làm thế, là bất công với nàng!”
Nghe bà nói vậy, tim Tống Thế An như nghẽn lại. Hắn không ngờ bà nội lại ra mặt vì Tô Đường như thế, càng không ngờ bà lại so sánh hai người với nhau, thậm chí còn nói ra cả câu “người sống không tranh được với người chết” — năm đó, ông nội cũng vì trong lòng đã có một người đã qua đời, nên mới thờ ơ lạnh nhạt với bà nội lúc đó vừa gả vào nhà, đến giờ đã là ba mươi năm rồi!
Lão thái thái nhìn sắc mặt hắn, biết hắn cũng nghe thông suốt rồi, lại nói thêm: “Tuy ta đã chuẩn bị trước tinh thần rằng người mẹ mới này sẽ lãnh đạm với Tuyên Tử, nhưng nhìn nàng đối xử với Tuyên Tử như thế là đủ biết nàng là người vợ tốt. Dù nàng có chút khuyết điểm đi chăng nữa, nhưng không có người nào hoàn hảo cả, không thể mong người ta thập toàn thập mỹ được. Hơn nữa, cháu trách nàng suốt ngày đi ra ngoài thì cứ nói nhiều vài câu cũng không sao, việc gì phải lạnh nhạt với nàng. Thành thân còn chưa được tròn tháng, cháu để hạ nhân đánh giá nàng thế nào, cháu lại không có thiếp thất bên cạnh nữa. Nàng là người rất hiểu chuyện, lần trước ta chỉ để Cẩm Tú nói một chút thôi, trong lòng nàng cũng đã hiểu rõ mười mươi rồi.”
“Cháu biết rồi ạ.” Tống Thế An thấy lão thái thái đã nói đến mức này, liền gật đầu. Chợt như nghĩ tới điều gì đó, hắn lại mấp máy mồm giải thích: “Thật ra, bà nội hiểu lầm rồi ạ. Thật ra cháu đã không còn nhớ thương gì Uyển Uyển nữa, lòng của nàng ấy không thuộc về cháu, chẳng qua lúc trước cháu còn trẻ chưa nhận thức được, lúc trước luôn nhớ đến cũng là do tình nghĩa nhiều năm ở bên nhau thôi. Đối với sư tỷ, cháu đã nhầm ân tình thành tình yêu ạ.”
Những điều này đã xuất hiện trong đầu hắn từ rất lâu trước kia rồi, chỉ là nó luôn hỗn loạn khiến hắn không nhìn nhận được. Qua mấy năm bình yên lặng lẽ nghĩ lại, mới biết thì ra tất cả đều không hơn gì điều này, nhưng vì vật cũ không còn, người cũ đã mất, nghĩ nhiều cũng vô ích nên mới để mặc nó tự nổi tự chìm. Cho đến mãi vừa rồi nghe bà nội nói, hắn mới chợt thấy rõ ràng hơn, lại nghĩ có những điều cần nói cũng nên nói ra, tránh cho việc mình không thể hiện, người khác lại hiểu lầm.
Thấy hắn trải lòng như vậy, lão thái thái cũng vui mừng gật đầu: “Cháu hiểu là tốt rồi. Sống với nhau thật hạnh phúc, rồi nhanh chóng mà sinh cho bà nội một tên nhóc mũm mĩm xinh xắn đi! Giờ bà cố còn bế được, chứ lâu thêm nữa chỉ sợ muốn bế còn không bế được.”
Thấy thiếu gia đi ra ngoài, Cẩm Tú cười nói: “Lão phu nhân, ngài đúng là dốc hết cả gan ruột vì thiếu gia.”
Lão thái thái thở dài nói: “Ừ, ta chỉ có một đứa cháu nội đó thôi, không quan tâm nó thì quan tâm ai bây giờ! Đúng rồi, lát nữa mang tấm vải đẹp nhất mà hôm trước bà chị dâu ta đưa sang đây ra, đem tặng cho cháu dâu đi, nói với con bé, bà già này rất thích điểm tâm con bé làm, nên ngươi muốn sang để học con bé.”
Cẩm Tú nghe vậy liền cười to: “Ôi lão thái thái, ngài muốn nói chuyện với thiếu phu nhân thì cứ nói thẳng đi, cần gì phải lần nào cũng lôi ta ra để ngụy trang chứ. Ôi chao, còn liên tục tặng đồ tốt sang đó, ta nhìn còn thấy tiếc.”
“Dù sao cũng đều là của người khác tặng, đâu có tốn bạc của ta, có gì mà tiếc chứ. Chờ khi nào con bé có thai, ta sẽ tặng bảo bối quý báu này của ta cho con bé… Năm đó bà già này tích cóp không ít thứ tốt đâu.
…
Tô Đường nghe Cẩm Tú nói, đương nhiên hiểu ngay ý lão thái thái, cho nên chỉnh trang đơn giản một chút rồi đi tới viện Phúc Thụy, trong tay còn cầm theo một đôi giầy vừa làm xong — cái này là do mấy hôm trước nhàn rỗi nên nàng làm ra. Còn vì sao hiện giờ nàng lấy ra à, ừm, Tô Đường là một người luôn có dự tính, nàng cũng không nghĩ lão thái thái muốn gọi nàng sang chỉ vì muốn bảo nàng dạy Cẩm Tú cô cô làm điểm tâm.
Khi lão thái thái nhìn thấy đôi giày thêu màu xanh đen có hình hạc tiên kia có vẻ rất thích thú, đi vào chân cũng rất hợp rất vừa, vì thế ánh mắt nhìn Tô Đường lại càng dịu dàng hơn — bà không thiếu giày, chỉ thiếu lòng hiếu thảo thôi.
“Lần trước thấy hai cha con nó mặc xiêm y mới, nhìn rất trang nhã đẹp đẽ, nghe nói cũng là cháu làm?” Lão thái thái cười nói.
Tô Đường cúi đầu, dáng vẻ nhu thuận: “Cháu vẫn định làm tặng bà nội một bộ, nhưng lại không tìm được vải phù hợp. Vừa rồi nhìn tấm vải Cẩm Tú cô cô đưa tới, cháu thấy rất hợp ạ.”
“Không cần không cần, bà nội rất nhiều y phục, cháu rảnh thì làm cho mình đi, nhưng cũng đừng để mệt nhọc.”
Nói bâng quơ vài câu, lão thái thái chậm rãi vào chủ đề chính: “Hai vợ chồng cháu cãi cọ sao?”
Đến