Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342266

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2266 lượt.

ếu cưới về mà cháu không thích, cứ gạt sang một bên là được rồi… Hay là, cháu sợ vợ cháu không vui?”
“Không phải ạ!” Tống Thế An vội phủ định. Lần trước chuyện Tô Đường ra ngoài mở cửa tiệm bị tống giam đã khiến lão thái thái hơi bất mãn, nếu lại chấp nhận nguyên nhân này, chỉ e sẽ đổ thêm dầu vào lửa.
Lão thái thái hài lòng khẽ gật đầu: “Bà cũng nghĩ không phải vì lý do đó. Con bé là đứa trẻ hiểu chuyện, sẽ thông cảm thôi.”
Tống Thế An mím môi không đáp. Thái độ của Tô Đường thế nào thì thực sự hắn không dám kết luận.
Lão thái thái cũng không dây dưa lâu, chuyển đề tài: “Bà còn nghe nói cha đẻ của Tuyên Tử còn sống à?”
Tống Thế An giật mình rồi gật đầu.
“Vậy mau đón nó về đi!” Cuối cùng, lão thái thái nói.
Tuy bà không hề thích Uyển Uyển, nhưng vẫn có chút quan tâm Hàn Anh, dù sao năm đó ông nội của Hàn Anh cũng có chút giao tình với bà.
Nghe bà nói vậy, Tống Thế An chỉ cảm thấy vô cùng áp lực, lão thái thái nói thế là ép hắn phải tỏ thái độ rõ ràng.
Một lúc lâu sau, hắn trầm giọng đáp: “Cháu biết rồi ạ.”






Ông Trẻ Không Đáng Tin Hiến Kế.
Nói thêm vài câu nữa, lão thái thái liền rời đi.
Mà khi bóng của bà biến mất ngoài cửa, một cái đầu nho nhỏ lại thò ra phía sau cửa thăm dò.
Nhìn bóng lão thái thái đi xa, Tuyên Tử nhớ lại chuyện vừa vô tình nghe được, miệng mím lại.

Tô Đường khẽ gật đầu, sau đó nghi hoặc hỏi: “Ngươi là?”
“Bùi Thụy Chi!”
Ba chữ vô cùng đơn giản nhưng lại khiến tim Tô Đường nhảy dựng lên — là nàng ta!
Tô Đường không kìm được liền quan sát nàng ta, dung mạo xinh đẹp của nàng ta toát lên khí phách anh hào, trong ánh mắt không giấu được vẻ phóng khoáng tùy tiện — nếu đổi y phục nữ giới, chỉ e sẽ càng tươi đẹp rạng rỡ hơn nữa! Đúng là một mỹ nhân hiếm có, Tô Đường không khỏi cảm thán!
Bùi Thụy Chi cũng đồng thời quan sát Tô Đường chỉ lộ ra nửa thân người trong xe ngựa.
Khi nàng ta nghe nói vì người phụ nữ này mà Tống tướng quân không chịu cưới thêm vợ, nàng ta liền nảy sinh hứng thú nồng đậm với người phụ nữ tên Tô Đường kia, mà sau khi nàng ta biết nàng chính là người phụ nữ đã ném Bùi Thụy Hòa thành đầu heo, thì nàng ta càng muốn biết rốt cuộc nàng là người thế nào! Chỉ tiếc là Tô Đường luôn ở trong thâm cung nên không gặp được. Hôm nay nghe nói sau khi cung yến chấm dứt nàng sẽ xuất cung, nàng ta mới chờ sẵn ở đây, muốn chặn đường để nhìn một cái.
Người phụ nữ của Tống Thế An rốt cuộc như thế nào?
Rốt cuộc đối thủ của nàng ta như thế nào?
Nhìn lên nhìn xuống, Bùi Thụy Chi không kìm được khẽ nhíu mày, không phải là thất vọng, mà là — dung mạo của người phụ nữ trước mặt không phải quá xuất chúng nhưng lại có ý vị riêng, hơn nữa, cũng không biết tả thế nào, ánh mắt nàng vừa ôn hòa lại vừa trầm tĩnh, khiến người ta không dám khinh thường!
Tóm lại, người phụ nữ này khiến Bùi Thụy Chi hơi ngoài ý muốn, nhưng không phải là chán ghét!
Đột nhiên, trong đầu nàng ta sinh ra một suy nghĩ điên cuồng — lý do Tống Thế An không muốn tái giá là vì có nàng, như vậy nếu hiện giờ giết nàng, không phải hắn sẽ không thể nói nhiều nữa sao?
Có điều — Bùi Thụy Chi nghĩ một chút, thôi bỏ đi, giết cô gái này dường như hơi đáng tiếc.
Nghĩ vậy, khóe môi Bùi Thụy Chi cong lên, như cười như không: “Cô không tồi.”
Tô Đường thấy nàng ta nhìn mình chằm chằm một lúc không nói, trong lòng cũng thắc mắc, giờ nghe nàng ta nói vậy mới biết vừa rồi nàng ta quan sát mình, không khỏi bật cười, sau đó nhìn thẳng vào mắt nàng ta, tươi cười đáp: “Đương nhiên.”
“Có điều, ta đã xác định ta muốn người đàn ông của cô rồi!” Bùi Thụy Chi vẫn không nói lời thừa!
Lòng Tô Đường thoáng dao động, ngoài mặt vẫn khẽ cười bình thản: “Tùy cô!”
Bùi Thụy Chi thấy phản ứng của nàng thoải mái như vậy, nhíu mày: “Cô không ngại?”
Tô Đường nhoẻn miệng cười, vô cùng thu mình đáp: “Chỉ cần cô lấy được!”
Bùi Thụy Chi nghĩ một lúc, hiểu ra Tô Đường nói có ý khác, trong mắt lại dần xuất hiện tia sáng quyết tâm, “Vậy cứ chờ mà xem!” — theo nàng ta biết, hôm nay khi lâm triều, Tống Thế An đã không còn kiên quyết cự tuyệt nữa rồi, mà bắt đầu giữ im lặng, đây chính là sự thay đổi đáng mừng, chứng tỏ hắn đã dần thỏa hiệp!
Bùi Thụy Chi cười với Tô Đường, sau đó kéo cương ngựa quay người rời đi, để lại bóng lưng đỏ rực như lửa.
Tô Đường vịn vào cửa xe, hai mắt trầm xuống — vì sao nàng ta tự tin như thế?!
Mí mắt nàng lại giật liên tục, chưa bao giờ Tô Đường bất an như thế.
Quay về phủ Tướng quân, Tống Thế An vẫn chưa về. Vì nhớ Tuyên Tử, Tô Đường uống một tách trà nhỏ rồi chạy ngay đến Sướng Tâm cư, nhìn thấy Tuyên Tử đang bó gối ngồi dưới tán cây, dáng vẻ vừa cô độc vừa buồn bã.
Thấy Tô Đường về, ánh mắt Tuyên Tử sáng lên, đứng vụt dậy lao thẳng vào lòng Tô Đường, cánh tay nhỏ ôm chặt cổ nàng: “Mẫu thân!”
Tô Đường còn tưởng thằng bé quá nhớ mình, không khỏi vỗ mông thằng bé nói: “Sao thế, tiểu Tuyên Tử của ta nhớ ta đến mức này cơ à?! Nào nào, buông tay ra trước đã, xem mẫu th