Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342267

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2267 lượt.

ị bắt, ép ta nhận hòa thân. Trong danh sách đó, có cha của Tuyên Tử, bạn tri kỷ của ta, Hàn Anh!”
“Vì thế?”
Tống Thế An thở dài, bất đắc dĩ nói: “Tô Đường, về công về tư ta đều không thể cự tuyệt được!”
“À ~” Tô Đường cười nói, “Về công về tư, ta cũng không có cách nào cự tuyệt phải không?”
Thấy nàng mỉm cười giọng điệu thản nhiên, Tống Thế An sợ hãi vội ôm chặt lấy nàng: “Nàng yên tâm, trong lòng ta chỉ có một mình nàng. Dù có cưới nàng ta về, ta cũng sẽ không thèm liếc nàng ta đến một cái!”
Tô Đường nghe vậy, nhìn ánh mắt kiên định của hắn, cũng hiểu lời nói này là lời hứa đáng giá ngàn vàng!
Nhưng mà — thế thì sao?
Tô Đường đẩy hắn ra, cười hỏi: “Việc này để ta nghĩ thêm một chút đi, cũng muộn rồi, đi ngủ sớm một chút!” Nói rồi nàng quay người không để ý đến hắn nữa.
Ngày hôm sau, Tống Thế An cáo bệnh không lên triều. Hắn biết, chỉ cần hắn vừa vào triều, ắt sẽ bị đám người kia bức hôn, mà tối hôm qua thái độ của Tô Đường thực sự khiến người ta không yên, nên hắn dùng luôn chiến thuật câu giờ, chỉ hy vọng sự tình có thể có chuyển biến.
Một Đại tướng quân quyết đoán quả cảm nơi sa trường, tới lúc này lại bắt đầu trốn tránh, thật uất ức chết người ta!
Nhưng sự uất ức của hắn vẫn kéo dài.
Tống Thế An ngồi bên cạnh bàn, nhìn Tô Đường bận tới bận lui nhưng từ đầu tới cuối không liếc mình lấy một cái, cứ như mình không hề tồn tại, trong lòng như có hàng vạn con ngựa giày qua xéo lại, lộn xộn hoang tàn.
Tô Đường không tức giận, không phát hỏa, không ồn ào, không quấy phá, y như không có việc gì xảy ra, nhưng Tống Thế An lại biết, thế này mới to chuyện.
“Tô Đường…” Rốt cuộc Tống Thế An không nhịn được nữa, giữ nàng lại.
Nhưng câu trả lời cũng chỉ là — “Tạm thời đừng nói chuyện với ta, ta còn chưa nghĩ ra.”
“…”
Từ tối hôm qua đến giờ, Tô Đường luôn nghĩ một vấn đề!
Nếu là trước kia, khi nàng vừa gả tới phủ Tướng quân, đừng nói là Tống Thế An muốn cưới một công chúa, dù hắn lấy hết các công chúa trong thiên hạ về nhà cũng chẳng liên quan một xu nào tới nàng, dù sao nàng cũng đã hạ quyết tâm hết một tháng sẽ vỗ mông chạy rồi! Nhưng hiện giờ, đâu còn như xưa nữa!
Tuy nói đàn ông tam thê tứ thiếp là chuyện rất bình thường, nhưng Tô Đường nàng không muốn chia sẻ người đàn ông của mình với người phụ nữ nào khác! Cứ nghĩ đến người đàn ông của mình ngủ cùng giường với người phụ nữ khác, trong lòng Tô Đường lại không thể chịu nổi!
Còn về chuyện hắn nói sẽ không liếc nàng ta một cái, cũng chỉ là nói ở hiện tại thôi. Tô Đường không tin Tống Thế An có thể thật sự cưới nàng ta về rồi gạt sang một bên không quan tâm. Dù sao đối phương cũng là công chúa, mà không phải đám Như Ý!
Có điều, tuy trong lòng nàng có không thoải mái, thì cũng không thể nào phản đối được, đúng như Tống Thế An nói, về công về tư, bọn họ đều không thể cự tuyệt.
Mọi người trong thiên hạ đều đồng ý. Tiểu hoàng đế cứ kêu tỷ tỷ này tỷ tỷ kia, gọi mình ngọt như mật, nhưng trong chuyện này e cũng sẽ không đứng về phía mình; lão thái thái cũng là phụ nữ, đã trải qua đao kiếm gió mưa nơi thâm cung hậu viện, nhưng vì danh dự của Tống gia, chắc chắn bà cũng sẽ không để ý đến buồn vui của mình; tuy Tuyên Tử nhạy cảm biết trước mình sẽ không vui, nhưng bên kia, lại là cha đẻ của thằng bé…
Tô Đường nhìn lá rụng tán loạn ngoài cửa sổ, suy nghĩ phiền muộn.
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền tới tiếng gọi: “Thiếu gia, thiếu phu nhân, Hoàng thượng tới!”
Vừa dứt lời, lại có người truyền lời: “Thiếu gia, thiếu phu nhân, tiểu Triển đại nhân cũng tới.”
Vì thế, khi Tống Thế An và Tô Đường ra ngoài nghênh giá lại nhìn thấy hình ảnh thế này:
Tiểu Hoàng đế đi theo sau Triển Dịch Chi, miệng hô hào — “Tiểu Triển Triển, trẫm đã sớm nói là trong lòng chúng ta có thần giao cách cảm, không nói đã hiểu rồi! Huynh thấy không, chúng ta chưa bàn bạc trước mà cùng đến tìm tiểu Tống rồi, ngay cả thời điểm cũng giống nhau…”
Trên mặt Triển Dịch Chi lúc này đương nhiên là vẻ mặt sống không bằng chết: “Ngài không ở yên trong cung lại chạy loạn ra ngoài làm cái gì thế? Ta không ngồi yên trong nhà lại chạy loạn ra ngoài làm cái gì chứ?! Đúng là nghiệp chướng!!!”
“Lâu lắm rồi trẫm không xuất cung mà! Ngày nào cũng nhìn sứ đoàn, trẫm sắp héo rũ rồi! Hơn nữa, tiểu Triển Triển, huynh quên rồi à? Huynh đã nói trẫm làm Hoàng đế phải yêu dân như con sao. Giờ tiểu Tống bị ốm, đương nhiên trẫm phải đến thăm đứa con trai này của trẫm chứ…”
Đứa con trai này… đứa con trai này…
Tống Thế An cảm thấy mây đen trên đầu càng lúc càng dày đặc.
Triển Dịch Chi cũng không tin mấy lời nói bừa của hắn ta: “Ngài đừng có bao hoa! Muốn đến ăn điểm tâm của cháu dâu ta thì cứ nói thẳng đi!” — đừng tưởng hắn không biết từ sau khi ngài biết Tô Đường liền suốt ngày bám lấy người ta ăn điểm tâm người ta làm!
Tiểu Hoàng đế nghe thấy thế liền mở to hai mắt ra vẻ kinh ngạc: “Tiểu Triển Triển, huynh quả nhiên là hồng nhan tri kỷ của trẫm, điều này mà huynh cũng nhận ra được!”
Hồng nhan! Tri kỷ! Nhìn đôi mắt to vụt sáng của hắn ta, lại nhớ đ