Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342265
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2265 lượt.
ân mang món gì ngon ở trong cung về cho con này!”
Đồ ăn ngon trước mặt, nhưng Tuyên Tử lại không cử động, chỉ tăng thêm lực ôm chặt lấy Tô Đường.
Tô Đường nhanh chóng cảm thấy không bình thường, mà khi nàng phát hiện ra cổ mình ướt ướt, tim nhảy dựng lên, vội kéo Tuyên Tử ra xem, quả nhiên, trên khuôn mặt nho nhỏ đầy nước mắt.
Tô Đường luống cuống: “Tiểu Tuyên Tử, con sao vậy? Con đừng khóc!”
Tuyên Tử vốn đang cố nén, nghe nàng dỗ như vậy, miệng càng mím chặt, nước mắt cũng rơi xuống không ngừng.
Tô Đường vừa lau nước mắt cho thằng bé vừa ôm thằng bé vào lòng xoa xoa, lại quay lại hỏi Thược Dược: “Thằng bé làm sao vậy?”
Thược Dược cũng không biết rõ ngọn ngành, lo lắng nói: “Nô tỳ cũng không biết, bắt đầu từ đêm qua, tiểu thiếu gia cứ rầu rĩ không vui, nô tỳ có hỏi, nhưng tiểu thiếu gia không chịu mở miệng, hôm nay lại ngồi ngẩn người một mình ở trong đình.”
“Vậy tướng quân đâu? Tướng quân không biết sao?” Con trai như vậy, chẳng lẽ cha không quan tâm?!
Thược Dược khẽ cắn môi nói: “Thiếu phu nhân, hai ngày nay sắc mặt tướng quân cũng không được tốt, về rất muộn, vừa về là tự giam mình trong thư phòng, ăn ngủ đều ở đó. Đã hai ngày người không gặp tiểu thiếu gia rồi ạ…”
Nghe vậy, mày Tô Đường càng nhíu chặt, mặt lạnh đang làm cái quỷ gì thế?!
Nghĩ một chút, Tô Đường lại cúi xuống nhìn Tuyên Tử, hỏi: “Có phải con biết chuyện gì không?”
Hai mắt Tuyên Tử đẫm lệ, khẽ gật đầu.
“Vậy con nói cho mẫu thân nghe, rốt cuộc hai ngày nay xảy ra chuyện gì?”
Tuyên Tử nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng mới mím môi khóc ròng: “Phụ thân nói cha đẻ của Tuyên Tử còn sống. Nhưng mà nếu muốn cha đẻ về được thì phụ thân phải cưới vị công chúa kia. Nhưng phụ thân cưới công chúa, mẫu thân sẽ không vui… Nhưng mà phụ thân đã hứa với cụ tổ sẽ đón cha đẻ về rồi… Hu hu…”
Tô Đường ngẩn người, lời nói của Tuyên Tử chợt trở nên mơ hồ khó hiểu, mà khi nàng khó khăn lắm mới hiểu được ra, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng rối loạn, lạnh lẽo như một cơn gió lạnh thổi tới, tim lại giống như bị kim đâm đau nhói.
Một lúc lâu sau, khi bức màn hạ xuống đánh thức tinh thần của nàng lại, Tô Đường rặn ra một nụ cười, lau nước mắt trên mặt Tuyên Tử nói: “Thế nên Tuyên Tử khó xử phải không? Sợ đón cha đẻ về, sẽ mất mẫu thân phải không?”
“Vâng!” Nước mắt của Tuyên Tử vẫn lách tách rơi xuống.
Từ sau khi biết mình không phải là con ruột của Tống Thế An, cậu nhóc liền bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn về chuyện của cha mẹ ruột mình, mà Tống Thế An cũng không giấu cậu nữa, kể lại toàn bộ mọi chuyện cho cậu nghe. Vì thế, tuy Tuyên Tử chưa từng gặp cha đẻ, nhưng máu mủ tình thâm, cậu nhóc vẫn vô cùng nhớ thương cha đẻ của mình. Nghe nói cha đẻ còn sống, Tuyên Tử rất kích động!
Có điều, cha đẻ thân thiết, nhưng mẫu thân cũng thân thiết, muốn cha quay về mà làm mẫu thân khó xử… Tuyên Tử rối rắm quay cuồng, cuối cùng bất lực chỉ biết khóc.
Thằng bé không dám đi tìm Tống Thế An, vì chuyện này chỉ khiến cha phiền thêm thôi.
Tô Đường ôm Tuyên Tử vào lòng, hít sâu một hơi: “Tuyên Tử đừng lo, cha đẻ của Tuyên Tử sẽ về, mẫu thân cũng sẽ luôn ở đây. Con ngoan nào, nghe lời! Đàn ông không thể dễ dàng rơi lệ được!”
Tuyên Tử nghe vậy, ngẩng đầu sụt sịt mũi, nức nở nói: “Thật ạ?”
“Thật!” Tô Đường xoa đầu thằng bé, cười nói: “Mấy chuyện này đều là chuyện nhỏ thôi, căn bản không cần nghĩ nhiều! Tiểu Tuyên Tử nên suy nghĩ xem có thể ăn được bao nhiêu đồ ăn ngon này thôi thì hơn!”
Nói xong, nàng cười vui vẻ mở hộp thức ăn ra.
Có điều, khi nàng thấy Tuyên Tử ngừng khóc bắt đầu ăn điểm tâm, nụ cười của nàng dần dần không giữ nổi.
…
Đến tối, Tống Thế An về rất khuya. Tô Đường ngồi trên giường, vừa chờ hắn vừa khâu giày cho Tuyên Tử, vừa nghĩ này nghĩ kia.
Nhớ đến mấy lời Tuyên Tử nói, lại liên tưởng đến ánh mắt kỳ quái của cung nhân cùng với nụ cười chắc thắng của Bùi Thụy Chi, nàng phân tâm một cái, kim đâm vào ngón tay chảy máu.
Nàng đưa tay lên miệng mút, nhìn ánh nến lay động, thầm nghĩ: Xem ra, nàng trở thành người sau cùng trong thiên hạ biết được chân tướng!
Giỏi lắm!
Giỏi lắm!
Nghe động tĩnh ở cửa, tim Tô Đường run lên, khi nhìn thấy người bước vào, sắc mặt nàng đã khôi phục như ban đầu: “Chàng về rồi à!”
“Ừ!” Tống Thế An đáp ngắn gọn.
Tô Đường nheo mắt, sau đó ra vẻ không biết: “Sao thế, gần đây công việc bận lắm à? Nghe nói hai hôm nay chàng vẫn ngủ ở thư phòng, ta còn tưởng đêm nay chàng cũng ngủ ở thư phòng chứ?”
Tống Thế An ngủ lại trong thư phòng là vì hắn cảm thấy không có mặt mũi nào quay về ngủ trên chiếc giường lớn mà hai người bọn họ ngủ cùng nhau kia, mà sâu xa hơn, hắn cảm thấy mình không thể nào đối mặt được với Tô Đường, vì thế nghe mấy lời này, hắn không khỏi chột dạ. Ánh mắt Tô Đường bình thản nhưng lại có vẻ lạnh lùng như hiểu rõ tất cả, càng khiến hắn phiền muộn hơn.
Cuối cùng, hắn quyết định nói hết chuyện này ra.
“Việc hòa thân… có biến cố!” Tống Thế An khó khăn nói.
“Sao thế?” Tô Đường cười hỏi.
Tống Thế An mím môi: “Bùi Thụy Hòa đưa ra danh sách tướng sĩ b