pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342150

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2150 lượt.

lẽ cũng không nên nói với thiếu phu nhân.
Tống thúc liếc mắt thăm dò Tô Đường một cái, thấy cô cúi đầu xem sổ sách không hỏi gì, thần kinh của ông cũng thả lỏng hơn.
“Vậy lễ vật này nọ hôm qua nhận được đâu?” Tô Đường có vẻ quan tâm đến chuyện này hơn.
Mí mắt Tống thúc nhảy dựng lên, ánh mắt nhìn Tô Đường cũng khác hẳn — Thiếu phu nhân là một người không thể xem thường được!
“Đều ở trong quyển sổ bìa vàng kia ạ!”
Tô Đường cảm nhận được ánh mắt của Tống thúc cũng chỉ cười trừ, sau đó lại thản nhiên rút quyển sổ bìa vàng kia ra, vừa nhìn đã muốn nôn ra máu!
Văn võ bá quan đồng loạt mừng năm trăm tiền, có người tặng văn phòng phẩm, còn có người chỉ tặng một bức tranh chữ, lại còn do chính tay mình vẽ ra! Trong các đại thần, chỉ có lễ vật của Thừa tướng là nhiều nhất, cũng chỉ có tám trăm tiền thêm một bộ nghiên mực!
“Mấy tay đại thần này bủn xỉn thật đấy!” Tô Đường nói thẳng thắn, nàng nhớ khi Tứ muội xuất giá, lễ vật của tri huyện thành Bình đưa tới còn nhiều hơn tất cả chỗ này! Mà đây lại còn là quan kinh thành nữa chứ!!!
Tống thúc lau mồ hôi trên trán, vị chủ nhân này thật sự khiến ông hơi khó trả lời: “Thật ra… thật ra đây đều là luật bất thành văn do thiếu gia quy định ạ!”
Tô Đường nghiêm túc lắng nghe, cô rất muốn biết vị Tống đại tướng quân này đặt ra quy củ thế nào.
Tống thúc uốn lưỡi vài lần, cẩn thận nói: “Mấy năm trước, cháu ngoại của Lý thừa tướng thành thân, thiếu gia tặng năm trăm văn tiền làm lễ vật, cũng nói là chiến tranh chưa dứt, cần phải tiết kiệm. Hoàng thượng vô cùng đồng ý, vì vậy sau này, khi các đại thần khác có việc, đều dùng năm trăm văn tiền làm mức chuẩn ạ.”
Vì thế, bây giờ gió mây đổi chiều, rốt cuộc cũng đến lượt nhà mình sao? Tô Đường toát mồ hôi hột.
Nàng lật xem qua chỗ sổ sách, hỏi thêm vài câu nữa, cuối cùng cũng có thể nắm bắt được sơ sơ tình hình trong phủ tướng quân này. Mà hiểu rồi, thì lại thấy đau đầu — người thì nhiều, tiền thì ít, chuyện này hơi phiền phức, nhà này quản chẳng dễ chút nào!
“Mấy năm nay, ông và Cẩm Tú cô cô vất vả nhiều rồi!” Trong tình trạng thu không bằng chi, mà còn có thể dư được mấy trăm lượng bạc, phải tính toán tỉ mỉ chi tiết đến mức nào mới được thế này chứ? Ánh mắt Tô Đường nhìn Tống thúc lại càng thêm phần khâm phục, kính trọng.
Tống thúc suýt thì cảm động phát khóc, rốt cuộc cũng tìm được một thiếu phu nhân thấu hiểu cho ông. Chỉ có trời biết mỗi lần báo cáo thu chi với thiếu gia, ông khổ sở thế nào — vị chủ nhân này ấy mà, chết vì sĩ diện, tiêu tiền như nước, lại hoàn toàn không thèm quan tâm trong phủ rốt cuộc có bao nhiêu ngân lượng! Mà ông đường đường là quản gia của phủ tướng quân, vậy mà phải tính tới tính l chỉ vì một đồng bạc nhỏ, ấm ức vô cùng, đau lòng vô cùng hu hu hu, ra ngoài đường còn không dám chào các “đồng nghiệp” nữa!
Tống thúc đi rồi, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh. Tô Đường chống cằm, nghe tiếng chim tước uyển chuyển ca hót ngoài kia, nhìn làn khói nhẹ nhàng bay lượn trên bát trầm hương, nàng khẽ nhíu mày, vô cùng buồn bã.
Nhìn dáng vẻ này của tiểu thư nhà mình, Hỉ Thước biết ngay nàng muốn than thở, quả nhiên, sau khi thở dài, Tô Đường bắt đầu cằn nhằn.
“Tiểu Hỉ Thước, số tiểu thư nhà em khổ quá đi mất! Khi còn ở nhà mẹ đẻ đã phải lo quản lý cửa hàng của gia đình, gả cho người ta còn phải đi xử lý tình trạng rối rắm thế này! Em xem này, xem này, bạc ít như vậy, người nhiều như thế, lại toàn những nhân vật không thể động vào. Ôi thôi thương thay cho cuộc đời của ta, bi thương chết đi được ấy!” Tô Đường khổ sở kể lể, ngay sau đó lại lập tức vui vẻ lên: “May mà tiểu thư nhà em đã tính toán trước, bắt mặt lạnh kia viết giấy từ hôn trước rồi nhé…”
“Dạ?!!!” Hai tròng mắt Hỉ Thước trợn tròn lên như sắp rơi ra ngoài đến nơi!
Tô Đường ngạc nhiên: “Chẳng lẽ ta chưa nói với em sao?”
Đầu Hỉ Thước lắc mạnh như trống bỏi.
“À, vậy bây giờ ta nói cho em biết rồi đó.”
Nhìn tiểu thư đi vào buồng trong, Hỉ Thước vội vàng đi theo, lo lắng hỏi: “Vì sao ạ?! Vì sao người lại muốn cô gia viết giấy từ hôn chứ? Tiểu thư, người làm sao vậy? Đang êm đẹp lại viết giấy từ hôn gì chứ? Như vậy không tốt đâu!” Cô biết tiểu thư nhà mình sẽ không chịu an phận mà!
Tô Đường đột ngột dừng lại, Hỉ Thước suýt thì đâm sầm vào nàng.
Tô Đường trêu ghẹo nói: “Cô gia nhà em và tiểu thư nhà em vừa gặp đã ghét nhau, vì thế, phải viết giấy từ hôn, hiểu chưa?”
“Không hiểu ạ!” Hỉ Thước tức giận làu bàu: “Tiểu thư chỉ mới gả tới đây có hai ngày, cái gì mà vừa gặp đã ghét nhau chứ. Em cảm thấy cô gia rất tốt! Tiểu thư, người đừng quậy phá nữa được không?”
“Ôi chà, mới có hai ngày mà khuỷu tay của em đã hướng ra ngoài rồi phải không?” Tô Đường chỉ chỉ vào trán Hỉ Thước nói.
“Không phải là Hỉ Thước thiên vị cô gia, mà là tiểu thư làm việc chẳng có nguyên tắc gì cả!” Hỉ Thước nói đầy chính nghĩa.
Trong mắt Tô Đường thoáng hiện lên vẻ giảo hoạt, ghé vào tai Hỉ Thước nói nhỏ: “Em là nha hoàn hồi môn của ta, nếu em thích mặt lạnh kia, thì sau này ta đưa em lên làm nha hoàn thông phòng của hắn là