Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342153
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2153 lượt.
ô Đường không muốn so đo với cậu nhóc, người lớn không chấp trẻ con!
Tuyên Tử không thèm để cho nàng chút thể diện hay tình cảm nào, chỉ bĩu môi nói: “Người cũng không thích con, sao con phải thích người chứ?”
“A…” Tô Đường cứng họng, một lúc lâu sau mới phun ra được một câu: “Rất cá tính! Ta thích! Con ta rất có phong phạm của mẫu thân ta đây!” Lúc đó nàng ghét mặt lạnh như vậy, chẳng phải là do mặt lạnh cũng chán ghét nàng mà ra sao?!
Rèm mi dài của Tuyên Tử hơi lay động — con ta à?
Tô Đường nói tiếp: “Có điều, ta cũng đâu có nói không thích con chứ.”
Mới là lạ ấy! Đừng nghĩ rằng con không nghe thấy tiếng hừ kia của người! Vừa rồi phụ thân nhờ người chăm sóc con, người là người lớn mà còn không tình nguyện cơ mà! Còn nói thích con à, có mà lừa trẻ con ấy — trong lòng Tuyên Tử thầm gào thét, nhưng ngoài mặt vẫn lạnh tanh.
Thấy Tuyên Tử không đáp lời, Tô Đường lại nịnh nọt: “Thật mà, ta rất thích trẻ con, ở thành Bình của ta ấy, đám trẻ con đều thích chơi với ta mà.”
“…” Đó là vì mấy đứa đó mù mắt rồi!
“Có điều, nếu con không trưng ra cái bản mặt xấu xí như người cha mặt lạnh kia của con thì tốt hơn nhiều. Con mới bốn tuổi thôi mà Tuyên Tử, nghiêm túc như thế làm gì chứ? Con vẫn còn là trẻ con mà, hoạt bát, có sinh khí một chút đi. Con nhìn con xem, ăn mặc già đời thế này. Hôm qua gặp con, con mặc xiêm y đen như mực, hôm nay vẫn đen như mực. Con trắng trắng tròn tròn thế này, phải mặc màu be này, màu hồng cánh sen này, màu vàng nhạt nữa, thì đẹp hơn biết bao nhiêu…”
“…” Quá tầm thường!
Tô Đường vẫn thao thao bất tuyệt, đương nhiên là nàng cố tình. Tiểu Tuyên Tử càng lãnh đạm thì càng kích thích ý chí chiến đấu của nàng. Nàng không tin rằng với bản lĩnh của nàng mà không thu phục được tên nhóc thối này. Chiến thuật hiện giờ gọi là lấy nhu thắng cương, dùng lửa chế băng!
Tiểu Tuyên Tử ấy mà, mẹ đẻ thì mất sớm, cha lại không thường xuyên ở bên cạnh, cụ nội không thân thiết, cả phủ tướng quân rộng thế này, chỉ có mình cậu nhóc cô đơn. Tô Đường nghĩ, vẻ ngoài lạnh như băng này của cậu nhóc, chẳng qua là xuất phát từ ý thức muốn tự bảo vệ mình thôi. Đương nhiên, cũng là vì cậu nhóc bắt chước cha mình. Điều này không ổn chút nào, một đứa bé xinh xắn như vậy, làm sao có thể đi nhầm đường lạc lối, bắt chước mặt lạnh kia thực sự quá bi kịch! Vì vậy, ừm hừ, Tô Đường thề sẽ kéo tiểu Tuyên Tử quay về đường ngay lẽ phải!
Tiểu Tuyên Tử, mẹ đến cứu vớt con đây!
Nhưng mà, mặc kệ Tô Đường nhiệt tình thế nào, tiểu Tuyên Tử vẫn không hề thay đổi, chỉ nghiêm mặt nghe nàng nói hươi nói vượn.
Nhìn dáng vẻ hờ hững, bình tĩnh của cậu nhóc, Tô Đường cảm thấy rất áp lực: “Con không thể phản ứng một chút sao?”
Tuyên Tử nghĩ một chút, đáp rất thật thà: “Người có khát nước không?”
Người có khát nước không?
Người có khát nước không?
Người nói nhiều như vậy rồi, có khát nước không?
Tô Đường hóa đá…
“Thôi được, ta nóng vội quá, không sao, thời gian còn dài mà!” Tô Đường nản lòng nói: “Có điều, nếu con không thích thỉnh an ta, thì không cần phải thỉnh an, không muốn gọi ta là mẫu thân thì cũng không cần ép mình phải gọi. Ta không câu nệ mấy tiểu tiết này… Làm gì có ai tình nguyện gọi người không phải mẹ ruột của mình là mẫu thân phải không?”
Tuyên Tử ngước khuôn mặt nhỏ nhắn của mình lên, nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt mình, hai con ngươi đen láy như bộc lộ một cảm xúc khác, nhưng cậu nhóc lại nhanh chóng cúi đầu, rèm mi dài như cánh bướm hơi rung lên, không nói gì.
Đúng lúc này, một nha hoàn bước vào báo: “Thiếu phu nhân, ở ngoài cửa có người tên tiểu Mạc cầu kiến ạ.”
Ánh mắt Tô Đường sáng lên: “Hắn đến rồi à?”
Thấy Tô Đường nhanh chân bước ra ngoài, sắc mặt vui mừng, Tuyên Tử hơi nhíu mày, nghĩ một chút rồi đứng dậy, vuốt phẳng xiêm y, sau đó cũng bước ra theo.
Tô Đường đi xuyên qua các đình viện, lầu các, vừa nhìn thấy tiểu Mạc đang đứng ngoài cửa lớn, hai mắt nàng như sáng lên.
Tiểu Mạc khoảng mười lăm tuổi, dáng người không cao, y phục màu chì cũng rất phẳng phiu, sạch sẽ, da hơi ngăm đen, ngũ quan cân đối, vừa cười đã lộ ra chiếc răng nanh trắng bóc, mắt nheo lại thành hình trăng khuyết, vừa nhìn đã khiến người ta có cảm giác rất lanh lợi. Hắn vốn là một đứa bé ăn mày, mùa đông mấy năm trước suýt thì lạnh chết, nhờ có Tô Đường sai người đưa cho hắn một chiếc áo bông không mới cũng không quá cũ, mới giúp hắn sống sót.
Lúc ấy, tuy tiểu Mạc chưa từng được đi học, nhưng cũng biết đạo lý, nhận một giọt nước, trả một giếng khơi, vì thế, có một lần Tô Đường đi một mình trên đường vào ban đêm gặp phải đám côn đồ, hắn liền cầm gậy gộc chạy tới giúp, cuối cùng chính hắn lại bị đánh đến bầm dập mặt mũi, nhưng vẫn giữ được sự trong sạch của Tô Đường. Sau đó nữa, thì hắn sửa soạn sạch sẽ rồi vào làm tiểu nhị ở Tô Ký.
Hắn cũng là một người có chí tiến thủ, vào Tô Ký rất chịu khó học hỏi, lúc rảnh rỗi còn cầu xin ông bạn già dạy cho biết đọc biết viết nữa. Vài năm trôi qua, hắn cũng học được chút bản lĩnh, thành phụ tá đắc lực của Tô Đường. Mấy bữa trước biết