Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342154

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2154 lượt.

được rồi mà. Sinh thêm một nam hai nữ nữa, có khi còn được nâng lên làm thiếp đấy!”
Tô Đường chỉ nói đùa, nhưng lại khiến Hỉ Thước nghe xong vừa xấu hổ vừa tức tối, dậm chân kêu lên: “Tiểu thư, người xấu tính lắm!”
Tô Đường ra vẻ vô tội: “Ta xấu tính cũng có phải chuyện ngày một ngày hai đâu, mà em quen biết ta cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai, bây giờ mới biết thì hơi muộn đấy!”
Hỉ Thước biết mình nói không lại tiểu thư, cũng không tiếp tục tranh cãi nữa, suy nghĩ một chút lại hỏi: “Tiểu thư, chẳng lẽ người không thích cô gia sao?”
Tô Đường thở dài, thật thật giả giả nói: “Thích thì thích, nhưng khổ một nỗi là cô gia nhà em lại không thích ta mà, người ta nói, hoa rơi có ý, nước chảy vô tình là vậy đấy. Ôi, thật ra trong lòng tiểu thư nhà em vô cùng buồn bã ấy!!!” Nói xong, Tô Đường còn nhíu chặt mày tạo dáng như Tây thi ôm ngực.
Ai ngờ, Hỉ Thước lại chẳng thèm nhìn tới nàng, chỉ hướng về phía sau lưng Tô Đường, biến sắc nói: “Tướng… tướng quân!”
Tô Đường giật mình, vội quay người lại, ở cửa phòng, Tống Thế An mặc xiêm y đen tuyền, dáng người cao lớn, chỉ là vẻ mặt hắn — hình như không được tốt cho lắm.






Ai Cũng Nói Làm Mẹ Kế Rất Khó.
Thôi rồi, bị tay này he hết mấy lời vừa rồi rồi!
Tô Đường vội vàng toét miệng cười: “Ta nói nhảm ấy mà, huynh đừng để bụng ha!”
Mặt Tống Thế An càng đen hơn. Hắn cùng không muốn dài dòng với nàng, nhấc chân bước vào. Lúc này Tô Đường mới nhận ra, sau lưng hắn còn có một đứa bé.
Nhìn thân hình nho nhỏ ra vẻ nghiêm túc kia của Tuyên Tử, Tô Đường lại thấy buồn cười, ai ngờ Tuyên Tử lại lập tức ném cho nàng một cái nhìn khinh thường.
Tống Thế An lại kéo cậu nhóc ra, dịu dàng nói: “Phụ thân phải tới bộ binh, con ở đây nhé. Đừng quên những lời phụ thân đã dạy.” Nói xong lại nhìn về phía Tô Đường: “Trước đây Tuyên Tử vẫn luôn ở chỗ bà nội, bây giờ đành nhờ nàng chăm sóc thằng bé.”
Hả? Còn muốn nàng chịu trách nhiệm chăm sóc đứa bé nữa à? Nhìn dáng vẻ hất hàm sai khiến đầy lạnh lùng của Tống Thế An, Tô Đường cũng lạnh lùng nói: “Muốn nhờ ta chăm sóc đứa bé giúp huynh, thì phiền huynh tỏ thái độ chân thành chút đi!”
Ánh mắt Tống Thế An rất lạnh lẽo, nhưng vẫn cố nén tức giận, dịu giọng nói: “Nhờ nàng chăm sóc Tuyên Tử cho tốt.”
Tô Đường trợn trừng hai mắt, đây là lần đầu tiên mặt lạnh dùng giọng điệu này để nói với nàng đấy! Vì Tuyên Tử mà hắn lại có thể tạm thời gạt cái bộ dạng thối tha của hắn qua một bên, còn nén giận nữa chứ! Chà, chà, đúng là phụ tử tình thâm!
“Chẳng lẽ huynh không sợ ta làm một mẹ kế đại gian đại ác ngược đãi nó sao?” Tô Đường hỏi.
“Nàng dám!!!” Tống Thế An thoáng sa sầm mặt, nhưng nhìn thấy nụ cười bỡn cợt trong mắt Tô Đường, hắn lại buông lỏng nắm tay: “Ta tin nàng không phải người như thế.”
Tuy cô gái này rất kiêu ngạo, làm càn, nhưng tâm địa cũng không phải là xấu. Hơn nữa, tính cách của nàng vui vẻ, cởi mở như vậy, Tuyên Tử đi theo nàng, có lẽ cũng sẽ dần sáng sủa hơn một chút. Dù sao, ở trong phủ tướng quân này, Tuyên Tử cũng không có ai thân thích, chính hắn rất muốn ở bên cậu nhóc, chỉ là có lòng mà không có lực.
Nghe hắn nói vậy, không hiểu sao trong lòng Tô Đường bỗng thấy hơi cảm động, nên cũng không gây khó dễ cho hắn nữa, nhìn ngón tay mình, nói: “Vậy được rồi, giúp người giúp đến nơi, tiễn Phật tiễn về Tây thiên. Ta sẽ cố mà làm một chút vậy.”
Cố mà làm à?!
Tống Thế An phẩy tay áo rời đi.
Tuyên Tử vẫn nhìn mãi theo bóng Tống Thế An cho đến khi không còn nhìn thấy nữa mới thôi. Cửa phòng mở rộng, chỉ có một hình bóng nhỏ bé của cậu nhóc đứng giữa cửa, nhìn cô độc vô cùng.
Thấy nét mặt cô đơn của cậu nhóc, lòng Tô Đường như mềm đi, gọi: “Tuyên Tử.”
Nghe nàng gọi, Tuyên Tử quay lại, nét rầu rĩ biến mất, đứng thẳng lưng, lại khoác lên mình dáng vẻ lạnh lùng, hờ hững.
Tô Đường thầm nghĩ, ban đầu nhìn dung mạo còn thấy không giống nhau, nhưng dáng vẻ lạnh như băng này thì không khác nhau gì cả! Một mặt lạnh già đẻ ra một mặt lạnh trẻ!
Một khắc trước cậu nhóc vẫn còn dáng vẻ của một đứa nhóc khép nép vào người lớn, vậy mà giờ đã đứng thẳng như tường thành, còn thoáng mang theo vẻ thù địch, y như con nhím nhỏ vậy.
Tô Đường ngồi xuống, sai Thược Dược lấy cho Tuyên Tử một cái đôn cao, sau đó rất hứng thú nhìn cậu nhóc ngồi ngay ngắn trên đôn.
Tuyên Tử cúi đầu, khép mắt: “Xin lắng nghe lời mẫu thân dạy bảo ạ!”
Lại nghe thấy tiếng “mẫu thân” này, Tô Đường cười nói: “Cha con dạy con như vậy à?”
“Vâng!” Tuyên Tử vẫn cúi đầu đáp.
“Con rất nghe lời cha con nhỉ!”
“…” Vớ vẩn!
“Có điều, ta nhận ra, có vẻ con không thích ta lắm!”
“…”
“Con lẩm bẩm gì đấy?”
“Người có thể bỏ hai chữ “có vẻ” đi cũng được.”
“Con…” Hừ, tên nhóc này giỏi lắm! Suýt nữa thì quên mất tên nhóc này rất giỏi sinh sự! Trước mặt cha thì còn làm ra vẻ nhu thuận nghe lời, rõ ràng là giả vờ giả vịt mà!
Được lắm, được lắm, trẻ con dễ dạy mà!
“Vậy vì sao con không thích ta? Ta đâu có làm mích lòng con?” T


XtGem Forum catalog