Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342165
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2165 lượt.
hức… Tiếng bụng Tuyên Tử càng kêu to hơn, nước miếng cũng chảy nhiều hơn, nhưng cậu vẫn mím cái miệng nhỏ nhắn như cũ, đưa tay đẩy hộp cơm ra, nói: “Cụ nội nói con không được ăn cơm tối.” Sợ không chịu nổi sự hấp dẫn, Tuyên Tử liền nhắm tịt hai mắt lại.
Tô Đường không khỏi bật ngón tay cái lên, nhóc giỏi lắm, rất biết tự kiềm chế! Nhớ năm đó, khi nàng bị cha phạt không cho ăn cơm, nhị tỷ lén đưa tới cho nàng hai cái màn thầu, nàng liền ăn không chút do dự.
“Con không ăn thật à? Đêm dài lắm đấy.” Tô Đường vẫn không chịu buông tha.
Nước miếng của Tuyên Tử sắp chảy cả ra ngoài, đành phải lắc đầu coi như trả lời.
“Được rồi!” Tô Đường đứng dậy: “Bà nội nói không được ăn cơm, ta hiểu rồi. Ta về trước, con chờ ta nhé.”
Nhìn nàng cầm hộp cơm đi, Tuyên Tử chóp chép cái miệng nhỏ — cậu thực sự rất đói!!!
Tô Đường nhanh chân bước đi, đến thẳng phòng bếp. Nha hoàn, ma ma thấy nàng vào đều giật mình.
Tô Đường không nói nhiều lời thừa thãi, hỏi thẳng: “Có bột gạo nếp, vừng, bột đậu không? … Tốt quá, à, còn có cả thịt băm nữa à, không tệ không tệ, luộc cho ta chỗ cải bó xôi bên kia đi…”
Chờ đến khi mọi nguyên liệu đều được chuẩn bị đầy đủ, nồi hấp cũng đã được đặt lên bếp, Tô Đường vén ống tay áo, rửa sạch tay, bắt tay vào làm việc. Trộn nhân, dàn bột áo, gói bánh, dán mép lại… Cả quy trình đều lưu loát như mây bay nước chảy khiến mọi người đều trợn mắt kinh ngạc.
Chỉ khoảng một khắc sau, mấy chiếc bánh điểm tâm nóng hổi đã ra lò.
Tô Đường chọn mấy cái đặt vào hộp cơm nhỏ, sau đó nói với mọi người: “Còn lại mọi người cứ ăn đi.”
Chờ Tô Đường đi khuất, một nha hoàn bạo dạn bước tới cầm một viên nhỏ màu xanh biếc lên, cắn nhẹ xuống một miếng, mùi vị nhất thời lan khắp khoang miệng.
“Wa, quá ngon ấy!” Mặt nha hoàn đầy vẻ kinh ngạc, vui vẻ.
Tô Đường thoáng nghe thấy tiếng kêu đó, quay đầu nhìn lại, không khỏi nhoẻn miệng cười.
Ăn ngon à, đương nhiên là ngon rồi, viên bánh mà nha hoàn đó lấy, vỏ ngoài là bột nếp trộn nước cải bó xôi, trong nhân là thịt băm và măng tơ, thêm một chút nước cốt gà, ha ha, đây chính là tuyệt kỹ sở trường của nàng mà!
——
Tuyên Tử đã đói đến mức ngực sắp dán cả vào lưng, chạy cả nửa ngày đã khiến cậu nhóc vừa mệt vừa đói. Cậu nhóc cúi cái đầu nhỏ xuống, nhắm hai mí mắt lại, sắp ngủ gật. Đột nhiên, nghe tiếng cửa bị đẩy ra, cơ thể cậu chấn động, vội dựng thẳng lưng lên. Thấy Tô Đường lại ngồi xuống bên cạnh, trong tay vẫn cầm hộp cơm, cậu nhướng mày, nghiêm túc nói: “Người đừng đến hấp dẫn con nữa, con sẽ không ăn cơm đâu!”
Tô Đường mở hộp ra, cười nói: “Ai bảo đây là cơm?”
Tuyên Tử ngước mắt nhìn, chỉ thấy trong hộp cơm có tám cái bánh nhỏ, hai cái màu trắng, tạo thành hình con thỏ, hai cái có rắc vừng, tạo thành hình bánh bao nhỏ, hai viên tròn tròn màu xanh biếc, nhưng màu sắc sáng, trong veo rất mê người, còn có hai cái màu vàng nhạt, tạo thành hai con vịt nhỏ đáng yêu.
Nhìn thấy mắt cậu nhóc lóe sáng, Tô Đường vội nói: “Con xem, bà nội nói không được ăn cơm, chứ đâu có nói không thể ăn bánh mà. Chúng ta cũng đâu có làm ngược ý bà nội đâu đúng không? Lại đây, ăn ngon lắm đấy.”
Ngoài miệng thì dỗ dành vậy, nhưng trong lòng Tô Đường cũng hơi hồi hộp — nàng thế này có phải là ngụy biện không?
Trong lòng Tuyên Tử đang thầm đấu tranh, nàng nói đúng mà, cụ nội nói không được ăn cơm, chứ không nói là không được ăn bánh, vậy cậu ăn một cái, cụ nội sẽ không tức giận đâu nhỉ?!
Tuyên Tử liếc nhìn hộp cơm một cái, rồi thu mắt lại, lại liếc cái nữa, lại vội thu lại.
Tô Đường nhịn cười, biết bây giờ trong lòng cậu nhóc này đang rối tinh rối mù lên, có điều, rõ ràng cậu nhóc đã dao động rồi, vậy bây giờ phải đẩy thêm một cái thật mạnh nữa mới được!
Nàng cầm lấy một viên tròn, cắn nhẹ xuống một cái, mùi nhân bánh vừng lập tức tràn ngập căn phòng, hương thơm tỏa ra bốn phía. Tô Đường mút một miếng, liếm một vòng quanh miệng, mùi vị vẫn còn chưa tan, nói: “Thơm quá, ngọt thật, mềm ơi là mềm, ăn ngon thật ấy!”
Nước miếng Tuyên Tử đã sắp chảy như thác nước rồi!
Tô Đường cố tình không thèm để ý tới cậu, chỉ cắm cúi ăn, thỉnh thoảng còn khiêu khích: “Con không ăn, là ta ăn sạch hết đấy.”
Tuyên Tử liếc mắt thấy nàng đã xử lý xong một chú vịt nhỏ, lại tiếp tục xử lý đến chú thỏ nhỏ, trong lòng vô cùng sốt ruột, đây là hai cái cậu thích nhất mà, sao mẫu thân không ăn cái khác chứ?
Chờ đến khi Tô Đường vừa định xuống tay với chú thỏ trắng nhỏ còn lại, rốt cuộc Tuyên Tử không nhịn được nữa: “Người, người, người ăn cái bánh vừng kia là được rồi!!!”
Nói xong, cậu nhóc vội vàng chộp lấy chú thỏ nhỏ, cầm trong tay.
Tô Đường nheo mắt cười đắc ý, ghé sát lại nhỏ giọng nói: “Trong đó có hạt sen đấy, ta nghe nói, con thích nhất loại nhân bánh đó.”
Tuyên Tử mấp máy cái miệng nhỏ nhắn — nếu không mấp máy, nước miếng sẽ chảy ra ngoài mất, cậu nắn nắn cái tai chú thỏ nhỏ kia, lại thấy hơi khó khăn, đáng yêu thế này, chẳng nỡ ăn tí nào.
Tô Đường nhìn thấu suy nghĩ của cậu nhóc, xấu xa nói: “Nếu con không ăn thì cho ta đi, ta đói lắm.” nói xong