Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342164
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2164 lượt.
ầu đồng ý ngay, nhưng lại không nỡ từ chối, đành phải rụt rè đồng ý: “Vâng.”
“Nếu vậy, bây giờ con nói cho ta biết, con có còn chán ghét ta nữa không? Con xem, ta mang đồ ăn tới cho con, lại còn muốn đưa con ra ngoài chơi nữa, xét trên một phương diện nào đó, tình cảm của chúng ta còn có thêm một bước nữa là cùng nhau ăn vụng rồi mà!”
Tuyên Tử toát mồ hôi.
Tô Đường nói tiếp: “Thật ra, con hiểu lầm ta rồi, ta rất thích con mà. Ngày đó, không phải là ta hừ với con, mà là ta hừ với người cha mặt lạnh kia của con. Có điều, thật ra con cũng không phải là không thích ta mà, đúng không? Ngày đó khi con thỉnh an ta cũng vẫn còn tốt đẹp, là vì cái hừ kia mới khiến con thay đổi suy nghĩ đúng không?” Lúc đó, Tuyên Tử mang ánh mắt bị tổn thương rõ rệt, thằng bé chỉ là một đứa trẻ nhạy cảm, người lãnh đạm với ta, thì ta sẽ càng lãnh đạm hơn đối với người!
Tuyên Tử hơi cựa quậy người, không chịu trả lời.
Thật ra, Tô Đường nói đều đúng hết. Tuy Như Ý nói xấu nàng trước mặt Tuyên Tử, nói sau khi gả cho Tống Thế An, nàng sẽ đối xử không tốt với cậu nhóc, nhưng Tuyên Tử vốn không thích Như Ý, nên cũng không mấy tin tưởng lời nàng ta. Cậu nghĩ rằng, chỉ cần mình ngoan ngoãn, nhất định có thể khiến người vui lòng. Có điều, không ngờ rằng cậu còn chưa thỉnh an, Tô Đường đã hừ lạnh với cậu đầy vẻ khinh thường, vì thế một chút tâm tư nhỏ đó của cậu nhóc lập tức nát vụn, cũng vì thế cậu nhóc mới hành động như vậy.
“Thật ra, ta cũng giống con, từ lúc còn rất nhỏ, mẫu thân đã qua đời rồi, cho nên, ta rất hiểu tâm trạng của con. Vì muốn mọi người đều thích mình, nên nói năng hay làm việc gì cũng đều rất cẩn thận. Có điều, con không cần phải cư xử với ta như vậy, có lẽ ta không thể thương con được như mẹ ruột của con, nhưng ta nhất định sẽ không đối xử tệ bạc với con!”
Nghe thấy hai chữ “mẹ ruột”, Tuyên Tử rũ hai mắt xuống, cậu đã không còn một chút ấn tượng nào với mẫu thân của mình, cũng không biết mẫu thân của cậu rốt cuộc thương cậu bao nhiêu. Từ khi cậu bắt đầu có trí nhớ, thì cậu đã đi theo phụ thân, đi theo Lưu phó tướng sống qua ngày rồi.
——
Hai người vẫn đang câu được câu chăng nói chuyện, hồn nhiên không phát hiện ra có người đến sau lưng.
Nhìn hai người một lớn một nhỏ, một ngồi một quỳ, trong lòng Tống Thế An nảy sinh một thứ cảm xúc khác thường — vừa rồi phản ứng của nàng, dường như có vẻ không kiên nhẫn với Tuyên Tử, không ngờ…
Nhìn một góc hộp cơm hơi lộ ra kia, Tống Thế An hơi kinh ngạc. Hắn hiểu rõ tính cách Tuyên Tử, bà nội nói không cho thằng bé ăn cơm, thằng bé tuyệt đối sẽ không ăn một hạt cơm nào, nàng có cách gì khiến thằng bé ăn chứ?
Tống Thế An hơi ngạc nhiên.
Lúc này, Tô Đường như có linh cảm, ay đầu lại, nhìn Tống Thế An đứng ở cửa liền giật mình hoảng hốt: “Huynh tới lúc nào vậy?”
Tuyên Tử nhìn thấy cha mình cũng kinh hãi, nhớ đến hộp cơm vẫn còn ở bên cạnh, biết là bị bắt tại trận nên vô cùng bất an.
Tống Thế An không trả lời Tô Đường, chỉ nói với Tuyên Tử: “Cũng đủ thời gian rồi, ta đưa con về phòng.”
Nghe hắn nói vậy, Tuyên Tử định đứng lên, nhưng vì quỳ quá lâu nên muốn đứng lên cũng khó. Tô Đường thấy thế, liền vòng tay bế cậu nhóc lên rất tự nhiên. Luồng hơi ấm ập tới, ngửi mùi hương trên người Tô Đường, Tuyên Tử lại thấy lưu luyến.
Tô Đường bế Tuyên Tử đặt vào lòng Tống Thế An, nói: “Mau bế con về đi, muộn quá rồi, phải mau đi ngủ thôi.”
Tống Thế An chưa từng bế Tuyên Tử, đột ngột tiếp nhận khiến tay chân hắn hơi luống cuống. Nhìn bộ dạng của hắn, Tô Đường hơi nghi hoặc: “Đừng nói là huynh chưa từng ôm con bao giờ nhé!”
Tống Thế An im lặng, lúc còn trong quân đội, hắn quá bận rộn, quả thực là rất ít khi bế Tuyên Tử, đến khi Tuyên Tử lớn, biết đi rồi, thì hắn cũng chưa từng bế cậu nhóc bao giờ.
Tô Đường ném cho hắn một ánh mắt khinh thường, nói: “Ta không phải khinh bỉ huynh bình thường đâu, mà là khinh bỉ huynh tận trong tim luôn ấy! Con mình mà còn không bế!”
Nói xong, nàng bế Tuyên Tử đi thẳng ra cửa.
Tuyên Tử cũng rất ít khi được bế, huống chi là được phụ nữ bế, bởi vậy, cậu cảm thấy vô cùng mất tự nhiên khi bị bế thế này. Có điều, cậu lại luyến tiếc cảm giác mềm mại ấm áp này, liền cố nén cảm giác mất tự nhiên, không từ chối, một lát sau, còn vòng hai cánh tay nhỏ bé qua cổ Tô Đường nữa.
Tống Thế An đi đằng sau, nhìn thấy Tô Đường đi đường vui vẻ hớn hở thế kia, hắn muốn nói gì đó, rồi lại không biết nên nói gì.
Như là, nên để Tuyên Tử tự đi đi, thằng bé đủ lớn rồi mà, để người khác bế như vậy không nên. Nhưng nhìn sắc mặt thỏa mãn của Tuyên Tử, mấy lời đó hắn lại không thể nào nói ra được.
Chờ đến khi đưa Tuyên Tử về Sướng Tâm cư xong, Tô Đường nhìn các nha hoàn, ma ma đón thằng bé, nàng biết không còn chuyện gì của mình nữa, liền chào Tuyên Tử một tiếng rồi quay về.
Tống Thế An có chuyện muốn nói với Tuyên Tử nên ở lại.
Tuyên Tử thấy sắc mặt cha mình không ổn, nhỏ giọng nói: “Phụ thân, vừa rồi con có ăn, nhưng không phải là ăn cơm, chỉ ăn bánh thôi ạ. Mẫu thân nói, như thế cũng không tính là làm trái lời cụ nội.”