Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2198 lượt.
hư mặt trời, khóe miệng Tống Thế An cũng nở một nụ cười nhẹ.
Chơi đùa vui vẻ một hồi, Tuyên Tử nhanh chóng chìm vào giấc ngủ với nụ cười trên môi. Tô Đường nhẹ nhàng đắp chăn cẩn thận cho thằng bé, rồi nói với Tống Thế An: “Chàng xem, thằng bé ngoan chưa này. Sau này dù chàng có sinh con khác, cũng không được để người ta bắt nạt nó đâu!”
Chắc chắn mặt lạnh sẽ không ngược đãi Tuyên Tử, nhưng ai mà biết hắn sẽ tái giá với dạng phụ nữ nào.
Tống Thế An nghe ra được ý tứ khác trong lời nói của Tô Đường, cảm thấy không biết nói gì — đến bây giờ nàng còn muốn đi đâu?!
Ba người, hai cái chăn. Vừa rồi, khi bảo Tuyên Tử chọn ngủ cùng chăn với ai, thằng bé quyết đoán chọn Tô Đường, hiện giờ đang ngủ say sưa bên trong.
Tuy giường rộng, nhưng Tống Thế An cũng không dám lộn xộn. Tuyên Tử quá nhỏ, hắn chỉ sợ vừa nghiêng người đã đè ngạt thở thằng bé mất. Hắn lại nhìn sang Tô Đường, nàng đang ngủ, cũng không nhúc nhích.
Đương nhiên Tô Đường không dám cử động lung tung rồi. Vừa rồi khi chơi với Tuyên Tử còn không để ý, bây giờ yên tĩnh mới cảm thấy đau bụng chết đi được, cuối cùng, nàng thật sự không chịu được nữa, liền hừ khẽ.
Nghe thấy động tĩnh của nàng, Tống Thế An nhỏm người dậy, lại nhìn sắc mặt cực kỳ không tốt của Tô Đường, liền nhíu mày hỏi: “Nàng sao thế?” Nhớ đến vết máu đáng nghi lúc sáng, giọng hắn càng trầm xuống: “Rốt cuộc là nàng bị thương thế nào?”
Tô Đường thấy hắn lại hỏi nữa, mệt mỏi lườm hắn một cái: “Bà đây bị nội thương!”
Nội thương? Tống Thế An nghi hoặc: “Nhưng rõ ràng nàng chảy máu mà!”
Giờ thì ngay cả sức để lườm hắn một cái Tô Đường cũng không có nữa: “Ta bị chàng chọc tức đến nội thương!”
“…”
Tô Đường càng ngày càng đau, trên trán toát mồ hôi lạnh, nàng xoa bụng nói: “Chàng lấy hộ ta bát nước đường đỏ trên bàn với.”
Tuy nước đường đỏ căn bản không có tác dụng với nàng, nhưng cũng có thể giảm bớt một chút.
Tống Thế An không biết tình trạng thế nào, nhưng nhìn bộ dạng có vẻ rất khó chịu của nàng, hắn cũng không dám chậm trễ.
Tô Đường uống xong nằm xuống, vẫn đau đến mức rên hừ hừ.
Tống Thế An nhìn nàng vẫn xoa bụng, hỏi: “Bụng nàng bị thương à?”
Rốt cuộc Tô Đường cũng bùng nổ, vì cái quái gì mà cái mặt lạnh này cứ bị thương tới bị thương lui thế?! Hỏi gì mà hỏi lắm thế! Nàng tức giận nói: “Bà đây đến nguyệt sự! Nguyệt sự! Có hiểu không hả?! Chính là cái việc mà người phụ nữ nào cũng gặp mỗi tháng ấy! Sẽ chảy máu!!!”
Vì cái quái gì mà cái mặt lạnh này lại không biết chứ?!
“…” Rốt cuộc Tống Thế An cũng hiểu ra, khuôn mặt già lại đỏ bừng lên, nhìn cô nàng tiếp tục rên rỉ kia, hỏi: “Chuyện đó, rất đau sao?”
“Muốn biết thì chàng thử bị xem?” Tô Đường ấm ức nói, sau đó đấm xuống giường kêu lên: “Ông trời ơi, vì sao chỉ có phụ nữ có nguyệt sự, vì sao đàn ông các người không có? Bất công, quá bất công!!!”
Tay Tống Thế An cứng ngắc, khóe miệng run lên. Một lúc lâu sau, hắn mới lên tiếng: “Giờ vẫn đau à?”
“Ừ.”
Nhìn nàng không ngừng xoa bụng, Tống Thế An lại hỏi: “Như vậy sẽ đỡ hơn à?”
“Ừ.” Tô Đường đau đến không nói được thành lời. Khi còn ở nhà, nàng đau bụng vì nguyệt sự, Hỉ Thước đều xoa cho nàng, xoa đến khi nàng ngủ quên đi là ổn rồi, nhưng ở đây thì nàng biết nhờ ai xoa chứ!
Tống Thế An nghĩ một chút, liền bế Tuyên Tử đặt vào tận bên trong giường, sau đó kéo Tô Đường vào trong chăn của mình, đưa bàn tay to ra chậm rãi xoa cho nàng.
Ngay khi bàn tay ấm áp mạnh mẽ thậm chí còn có thể cảm nhận được vết chai cứng chạm vào bụng mình, Tô Đường như bị sét đánh, nàng kinh ngạc nhìn khuôn mặt không chút biến đổi của Tống Thế An đang xoa bụng cho nàng, miệng há hốc không nói được thành lời.
Hắn, hắn hắn uống nhầm thuốc à?
Khi Tống Thế An vén áo lên luồn tay vào, Tô Đường lập tức giãy dụa hỏi: “Chàng định làm gì?!” Lại định sàm sỡ ta à?!
Tống Thế An đen mặt: “Y phục cuộn vào xoa không tiện!”
Tô Đường quên cả cử động, rốt cuộc nàng cũng tin rồi, chắc chắn là mặt lạnh uống nhầm thuốc, nếu không thì sao có thể đối xử với nàng tốt như vậy chứ!
Nhưng mà, nhưng mà, nhưng mà được hắn xoa như thế thật sự rất thoải mái!!! Bụng ấm lên, đau đớn cũng giảm dần!
Khi mà Tô Đường bắt đầu cảm thấy thoải mái, thì Tống Thế An bắt đầu không thoải mái. Bụng phụ nữ mềm mại trơn mịn, sờ vô cùng thoải mái, mà phía trên bụng, đương nhiên sờ sẽ càng thoải mái hơn.
Nhớ tới hai nơi tròn trịa kia, con rồng bên dưới của Tống Thế An lại ngẩng cao đầu. Hắn mạnh mẽ đè cảm xúc muốn đưa tay lên ngao du phía bên trên xuống, cũng cảm thấy tự mình mua dây buộc mình.
Tô Đường dần cảm nhận được tiếng hít thở hỗn loạn của người đàn ông bên cạnh. Nàng chỉ vừa khẽ nhúc nhích người đã đụng tới ngay chỗ nào đó cao vút cứng như sắt của hắn khiến nàng hoảng sợ: “Chàng định làm gì? Không được chơi trò thương bạc tắm máu đào đâu!!!”
Thủ Thỉ Bên Gối.
Tô Đường nói xong cũng biết mình lỡ lời, mặt với cổ đều đỏ bừng lên, xấu hổ cười gượng với Tống Thế An.
Máu đào? Thương bạc? Tốn