Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342339

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2339 lượt.

không đánh được vợ, nên tức khí trong người, đạp cửa bước ra.
Diệp Chiêu đang nắm lấy tay Ngọc Cẩn, vừa lo lắng vừa xót xa, cố gắng nhớ lại sự chỉ bảo thường ngày của mấy huynh đệ móc ra vài câu quan tâm để nói.
Lúc đó, Liễu Tích Âm nhìn thấy ánh mắt cô nhìn chồng còn dịu dàng hơn cả nhìn mình. Hình như lần đầu tiên chợt tỉnh cơn mơ. Trái tim đã tan nát lại một lần nữa vỡ vụn. Chỉ thấy mười năm đợi chờ bỗng chốc tan thành mây khói, lại nghĩ đến bố mẹ đã mất, lang nhân thì yêu người khác, cô ấy còn lại một mình, làm sao có thể sống đơn độc trên cõi đời này cơ chứ? Trong nháy mắt tất cả dự định đã tan biến hết, cuộc đời chẳng còn ý nghĩa gì nữa, lặng lẽ quay đi, khó khăn lắm mới đi về chỗ mình ở được. Đuổi tất cả mọi người đi, đóng cửa lại, lấy ra một cái dây thắt lưng, rưng rưng nước mắt vắt lên xà nhà…
May mà Hồng Oanh cảnh giác, hiểu được tâm trí của cô ấy, lại có võ nghệ khá tốt, phát hiện ra tình hình không hay lắm, mở bung cửa ra, từ từ đỡ cô ấy xuống. Hồng Oanh từ nhỏ đã cùng Liễu Tích Âm lớn lên, tuy là chủ tớ, nhưng tình như chị em. Chứng kiến tất cả những gì cô ấy phải bỏ ra, vừa hận tướng quân phụ tình, lại thương tiểu thư si tình, trong lòng khó chịu như có lửa đốt vậy, không biết thế nào mới là tốt đây.
Diệp Chiêu biết tin, lại thất kinh.
Bên này là Hạ Ngọc Cẩn vì bản thân bị thương nên phải nằm liệt giường, còn bên kia là em họ vì trong lòng tan nát mà tìm đến cái chết.
Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt, lo bên này lại không lo được bên kia.
Hạ Ngọc Cẩn tức đến nỗi ra sức ăn cơm, mặc kệ cô ấy.
Liễu Tích Âm ướt đẫm nước mắt, ôm chăn chẳng nói gì.
Cô chạy đi chạy lại hai bên, ai cũng phải an ủi, còn vất vả hơn năm đó phía trước phía sau đều bị quân địch mai phục.
Bọn Dương Thị và My Nương, Huyên Nhi cũng tới thăm chủ nhân. Thấy phu thê hai người đó đều khó chịu, chắc là sắp chia tay đến nơi rồi, lập tức cân nhắc lợi ích được mất của việc em họ tướng quân vào phủ.
Đưa Liễu Tích Âm vào phủ, hậu viện lại thêm một đối thủ mạnh, sau này lúc chọn vải vóc trang sức, những đồ tốt nhất e là không đến lượt. Nhưng tướng quân lại không thích em họ mình làm thiếp, cũng chưa chắc sẽ thiên vị lắm.
Không đưa Liễu Tích Âm vào phủ, Quận Vương lại đòi chia tay với tướng quân, nói không chừng còn để Liễu Tích Âm làm chủ mẫu, dựa vào dung mạo và thủ đoạn của con hồ ly tinh đó, bọn họ liệu còn được sống những ngày tốt đẹp sao?
Hai cái hại so với nhau thì chọn cái ít hại hơn, để cô ta làm thiếp còn hơn là làm vợ.
Bọn họ lấy lại tinh thần, cùng nhau kết hợp, mặt mày tươi tỉnh đi khuyên hai người đó.
Dương Thị: “Quận Vương gia, tướng quân cũng mới làm vợ, sao người lại vội vã cưới thiếp thế? Nếu thật sự thích Liễu cô nương, cứ để ở ngoài trước đã, thuyết phục tướng quân xong, qua một năm rưỡi đón về cũng không muộn. Hai người sao chỉ vì một chuyện nhỏ mà cứ tranh cãi nhau thế? Để Thái hậu biết thì thật không tốt chút nào cả!”.
My Nương: “Tướng quân, trong tông tộc hoàng thất lấy vài người thiếp cũng là bình thường. Quận Vương đã muốn như thế, cũng không cần phải ngăn cản mạnh mẽ như thế, cứ cho cậu ấy trước, dù sao đối phương là em họ người. Một cô nương đơn độc nhỏ nhoi, cơ thể lại yếu đuối, làm sao có thể chống lại quyền lực của người chứ? Đợi cái cảm giác tươi mới của Quận Vương qua đi, thích lôi ra hành hạ thế nào đều được. Sao lại phải vì chuyện này mà làm phật lòng Quận Vương, làm cho hai người xa cách thật chẳng hay tí nào cả!”.
Huyên Nhi: “Đúng thế đúng thế, nhất định không được chia tay, nếu hai người chia tay nhau, thì tôi… tôi nên làm thế nào đây…”.
Diệp Chiêu vì danh dự của Liễu Tích Âm, Hạ Ngọc Cẩn vì thể diện của mình, nghe những lời khuyên của bọn họ, người này một câu người kia một câu, trong lòng như luộc sủi cảo trong ấm trà vậy, có đồ ăn nhưng không đổ ra được.
Chưa qua được mấy ngày, việc Nam Bình Quận Vương bị bệnh không ra ngoài, Liễu Tích Âm vì yêu không thành, tự sát vì tình, đã lan rộng ra khắp kinh thành, càng lúc càng rầm rộ.
Bọn đàn ông con trai đều nói Diệp Chiêu là người vợ hung hãn nhất thiên hạ, khả năng ghen tuông còn hơn cả phu nhân Trường Bình – hổ mẹ nổi danh thời trước. Khiến Hạ Ngọc Cẩn và Liễu cô nương đôi tình nhân khổ sở tâm đầu ý hợp, sống chết có nhau, đôi uyên ương bị đánh đập, tàn nhẫn chia rẽ, thật là đáng thương đáng xót quá. Phụ nữ thì cũng cần giữ chút hiền hậu, để lấy lòng chồng và mẹ, cũng chửi nhẹ vài câu Diệp Chiêu không đáng làm vợ. Nhưng còn nhiều phụ nữ nghĩ thay cho cô ấy, ôm trong lòng một chút khoan dung, tuy thế gian này nam nữ không công bằng lắm, đại bộ phận các gia đình đàn ông nói là xong, vì thế không dám công khai ủng hộ.
Đến cả đồng nghiệp trong quân doanh, cũng không kìm được khuyên Diệp Chiêu: “Dù sao tướng quân vốn đã không phải là một người phụ nữ bình thường rồi, đừng có để bụng cái việc vặt vãnh ở nhà đó. Người đàn ông thay đổi, muốn kéo về cũng không kéo được. Chi bằng kết hợp cho đôi tình nhân đó, dù sao vị trí chính phòng của người cũng không lung lay được đâu”.
Diệp Chiêu thầ