80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342340

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2340 lượt.

n trí mơ hồ, trong đầu nghĩ toàn chuyện nhà.
Hồ Thanh ung dung đi đến bên cạnh hỏi: “Tướng quân tâm trạng không tốt? Có phải là lâu lắm rồi không giết người hả? Nhịn đến nỗi phát hoảng lên hả?”. Thu Lão Hổ từ bên ngoài đi vào, chần chừ nói tiếp: “Quân sư nói đúng, ở kinh thành này cái gì cũng tốt, chỉ là không có người để giết, khó chịu quá. Nếu cứ tiếp tục thế này, ta đây cũng nhịn sắp chết rồi, tướng quân người nghĩ ra cách gì đi”.
“Thật đáng ghét!”. Diệp Chiêu đập mạnh xuống bàn, mọi người trong nháy mắt đã chạy xa mười mét, không dám động đậy, những người vừa nói đều cúi đầu đi đường vòng hết, chỉ sợ bị phát hiện. Diệp Chiêu không hiểu nhìn đám người đang tản ra, vò vò đầu, sau đó kéo Hồ Thanh người duy nhất biết sự tình, thì thà thì thụt hỏi: “Tình ý của em họ như thế, ta nên làm thế nào mới được?”.
Hồ Thanh chỉ sợ thiên hạ không loạn: “Để Quận Vương lấy cô ta, để cô ta ở bên cạnh cô, cũng coi là đẹp cả đôi đường”.
Diệp Chiêu phiền não: “Ngọc Cẩn không chịu”.
Hồ Thanh nói: “Cô hạ mình một chút, để Liễu cô nương đối xử với cậu ta mềm mại hơn, ngoan ngoãn xin lỗi, để giữ thể diện. Nói không chừng qua đợt này cậu ta lại nghĩ thông đấy. Đàn ông làm gì có ai không thích mỹ nhân chứ? Cô nhớ lại trước đây trong quân doanh, đừng nói các cô nương xinh đẹp, cho dù có nhìn thấy hổ mẹ cũng chạy tới trêu ghẹo! Huống hồ em họ cô tuyệt sắc, tâm địa cũng không xấu. Đợi khi tâm trạng được giải tỏa, Quận Vương thoải mái ôm ấp người đẹp, có gì mà không được chứ?”.
Diệp Chiêu nghi ngờ hỏi: “Là thế sao? Anh ấy sẽ vui sao?”.
Hồ Thanh kéo dài giọng điệu, cười đểu nói: “Đương nhiên đương nhiên, không tin đi hỏi Thu Lão Hổ xem thích hay không thích người đẹp đi”.
Thu Lão Hổ nghe thấy tên mình, lập tức quay đầu, lớn giọng trả lời: “Người đẹp? Đương nhiên là thích rồi!”.
Diệp Chiêu lại im lặng suy nghĩ.
Hồng Oanh bưng bát canh tổ yến đã hâm lại ba lần rồi lại nguội, cứ đứng cạnh giường Liễu Tích Âm ra sức khuyên nhủ ăn đi, nhưng không hề có tác dụng. Cứ đứng nhìn chằm chằm cô ấy hủy hoại hết dự định, tự tìm con đường chết, trong lòng sốt ruột như có lửa cháy. Đành phải nghĩ cách mở miệng nói: “Cô nương, vẫn còn chưa đến mức tuyệt vọng”.
Liễu Tích Âm tuyệt vọng cùng cực, thần sắc phờ phạc: “Sau khi nói ra chân tướng, con hồ ly tinh đó sẽ không lấy ta đâu…”.
Hồng Oanh không nghĩ ngợi nhiều, ra sức khuyên nhủ: “Tôi thấy Quận Vương là một người dễ mủi lòng, cô ra sức cầu xin anh ta, cố gắng đi cầu xin anh ta, nói không chừng sau khi hết giận, anh ta sẽ đồng ý đấy. Dù sao tiểu thư cũng là con gái, cùng lắm là giả phượng hư hoàng, có thiệt thòi gì cho vợ anh ta đâu? Còn được không một đại mỹ nhân hầu hạ bên giường nữa”.
Liễu Tích Âm lắc đầu: “Trong lòng Diệp Chiêu không có ta, cô ấy chỉ nghĩ đến con hồ ly tinh đó thôi, ta được coi là gì chứ?”.
“Con hồ ly tinh đó ngoài mỗi cái kia là hơn ra, nhân phẩm tài hoa, dung mạo tư sắc, làm gì hơn cô chứ!”. Hồng Oanh phì phì vài tiếng, sau đó dựa vào kinh nghiệm đấu đá trong viện mà trước đây đã từng nghe mẹ nói phân tích: “Trước tiên là nhất nhất y thuận, đợi sau khi vào phủ, lại ngoan ngoãn chơi cùng anh ta. Lấy tình nghĩa từ nhỏ của cô nương, lại thêm tính cách dịu dàng hòa nhã, không chừng lại lấy lại được trái tim của tướng quân!”.
Dưới sự khuyên nhủ của Hồng Oanh, trước mắt Liễu Tích Âm lại ánh lên một tia hy vọng.
Cô nghiến răng, hậm hực gật đầu.






Hết lời thuyết phục
Sáng sớm hôm sau, Liễu Tích Âm đem theo Hồng Oanh, cả hai tới nhận tội.
Hai cô gái xinh đẹp một chủ một tớ quỳ xuống đầu giường, khóc lóc, thẹn thùng xấu hổ, tự thú hết những việc xấu đã từng làm, cầu xin sự tha thứ: “Trước khi Tích Âm lên kinh thành đã nghe không ít lời đồn, nói là Quận Vương ghét em họ, vài lần từ bỏ hôn ước, trong lòng không phục, nhất thời hồ đồ muốn dạy anh ta một bài học. Cái thứ thất nhật túy là vật từ Tây Cương, có thể gây ra giả tưởng về mạch bị hư phù, nhưng lại không gây hại cho cơ thể. Cho dù tôi có mượn một nghìn lá gan, cũng không dám thực sự ra tay nặng để mưu hại người trong lòng của chị họ. Xin Quận Vương tha thứ cho Tích Âm sống lâu ở trong thâm khuê đại viện, u muội không hiểu biết, nhất thời bị ma ám quỷ nhập nên phân biệt không đúng, sau này sẽ không dám nữa ạ.”
Hồng Oanh lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Để Quận Vương xuống dưới nước, là do tôi to gan làm bừa, muốn trút giận cho cô nương nhà mình, bây giờ cũng rất hối hận. Mong Quận Vương trị tội, cho dù bắt Hồng Oanh đi chết, cũng cam tâm tình nguyện”.
Diệp Chiêu quát lên một tiếng: “Hoang đường!”.
“Ai cùng một nhà với cô ta…”. Hạ Ngọc Cẩn nghe thấy chữ “sâu độc”, nhớ lại những câu chuyện kinh khủng ở Tây Cương mà lúc nhỏ Nãi Nương kể, da đầu tê liệt, không kìm được liền run lên vài cái. Liễu Tích Âm cái đồ điên này vì Diệp Chiêu mà chết cũng không sợ, ai mà biết được liệu có phát điên vì tình không chứ, lại cho mình thêm một thứ gì đó khủng khiếp, chẳng phải là đi vào đường chết sao? Hơn nữa võ công c