Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342331
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2331 lượt.
u. Thấy cô ta hôm nay khí thế ôn hòa, ánh mắt xem ra cũng không có gì hung hãn, vội vàng lấy lại khí thế của mình, bèn lên mặt, ra lệnh: “Lần trước Liễu cô nương đã cứu con trai ta, mất đi danh tiếng, hoàng gia chúng ta cũng không phải là người không biết đền đáp. Để Ngọc Cẩn chọn một ngày tốt, đưa cô ta về nhà làm quý thiếp!”.
Diệp Chiêu khó xử nói: “Không ổn lắm ạ”.
“Hả!”. An Thái Phi chỉ vào mặt cô và mắng: “Nếu không làm theo, ta sẽ lấy việc ghen tuông trong bảy điều xuất giá để từ cô!”.
“Mẹ của con ơi…”. Hạ Ngọc Cẩn bị bà mẹ không hiểu tường tận làm cho tức chết, nôn hết bát thuốc vừa mới uống xong, uất nghẹn đến nỗi nước mắt chảy ròng ròng.
Giữ vững lòng quyết tâm
Con không nói lại được mẹ.
An Thái Phi kéo Diệp Chiêu ra một bên dạy dỗ một trận. Lấy một loạt ví dụ trong gia đình hòa thuận của bà ta, tính nhất thiết phải lấy thiếp từ khi bắt đầu đến nay, lại nói đến tầm quan trọng của đức dung ngôn cung của người phụ nữ và sự độ lượng của người làm chủ mẫu, lại phê bình giáo dục với biểu hiện không hiếu thuận thường ngày của cô, nói đến nỗi Diệp Chiêu liên tục gật đầu vâng dạ. Hạ Ngọc Cẩn nhìn trừng trừng vào “người vợ độ lượng hiền hậu” mà cậu ta vừa khó khăn lắm mới trấn áp được bắt đầu bốc hỏa lên đầu. Diệp Chiêu lắc thân một cái liền trở thành một người phụ nữ hiền hậu, nghe lời dạy dỗ của bà bà, quan tâm tới tướng công, có thể lấy cho cậu ta bảy tám thiếp phòng thông phòng, sốt ruột đến nỗi mắt bốc hỏa lên.
Nhịn nhưng không thể nhịn mãi, cậu ta dùng một chân ra khỏi giường, kéo mạnh bà mẹ vì nói nhiều quá mà uống một mạch hết ba chén trà, coi bộ vẫn còn có ý chưa nói xong. Vừa đẩy vừa mời tiễn bà ta ra khỏi nhà với biểu hiện cười mà còn khó nhìn hơn cả khóc, khẩn cầu nói: “Chuyện nhỏ thế này làm sao làm phiền đến mẹ phải lo lắng, đợi lát nữa con sẽ dạy dỗ cô ta nghiêm khắc, để cô ta hiểu rõ lợi hại”.
An Thái Phi vì con trai mà lộ diện cuối cùng lại bị ruồng bỏ, thấy cậu ta lấy vợ mà quên đi mẹ, trong lòng buồn bã, đứng đó rơi vài giọt nước mắt.
“Không phải, thiếp không thích cái kiểu đó”. Mọi việc đã rõ ràng, Diệp Chiêu vội vàng giải thích: “Thiếp chỉ sợ Tích Âm không lấy được nhà tốt, muốn để cô ấy ở dưới sự che chở của Nam Bình Quận Vương phủ, ăn ngon mặc đẹp, không phải lo lắng cả đời”.
Hạ Ngọc Cẩn không tin một tí nào.
Nhớ lại năm đó, cậu ta vừa mới khỏi bệnh, lúc mà danh tiếng chuyên gây rắc rối còn chưa lan đi xa, trong nhà có chị em họ thanh mai trúc mã, muốn làm Quận Vương Phi cũng không ít, nhưng cậu ta không hề đi lại lung tung!
Vì Diệp Chiêu một mực phủ nhận, cậu ta cũng chẳng có bản lĩnh dùng cực hình bức cung đại tướng quân, đành phải tạm gác lại một bên, tiếp tục dạy bảo: “Cái chủ ý gì vậy! Cho dù nuôi cả đời, ở dưới nàng có cái đó không? Không sợ cô ta sẽ oán hận sao?”.
“Không có, thiếp chưa từng oán hận”. Diệp Chiêu thật thà lắc đầu, sau đó nghĩ một lúc, hỏi lại: “Gần đây chàng không phải cũng không đến chỗ thiếp phòng sao? Bọn họ hình như cũng không oán hận thì phải?”.
Hạ Ngọc Cẩn tí nữa thì bị câu trả lời này làm cho nghẹn chết, cậu ta nhớ đến ba cái đồ ăn cơm nhà nhưng toàn nịnh nọt người khác đó, trong lòng lại thêm phần tức, liền hét lên: “Đừng nhắc đến lũ khốn đó! Đợi ông đây bỏ hết, đá hết chúng đi!”.
Diệp Chiêu cau mày hỏi: “Chàng nhẫn tâm đá thật sao?”.
Dương Thị mười hai tuổi đã bị bố mẹ bán vào phủ. My Nương là con của a hoàn trong nhà. Huyên Nhi là tú nương mua từ bên ngoài về. Ba người đó đều cẩn thận tỉ mỉ hầu hạ một người suốt ngày ốm yếu là cậu ta. An Thái Phi xót xa con trai, tuyên bố nếu Hạ Ngọc Cẩn có mệnh hệ gì, thì sẽ đưa bọn họ đến điện thờ trong nhà tụng kinh niệm Phật, làm quả phụ đến già. Đợi sau khi Hạ Ngọc Cẩn khỏi bệnh, lại bị An Thái Phi lấy nguyên nhân cái chết của một thiếp phòng không biết bổn phận trong nhà khác để dạy dỗ, không cho phép bọn họ vượt quá giới hạn, dụ dỗ Hạ Ngọc Cẩn thèm muốn làm hại thân. Vì thế bọn họ đều thực hiện bổn phận, tuy cũng có chút khuyết điểm, nhưng chưa từng phạm lỗi gì lớn. Hơn nữa thiếp phòng thông phòng là vật làm cảnh, đá hết bọn họ đi, cũng không biết sẽ gặp phải kết cục gì nữa.
Hạ Ngọc Cẩn niệm tình cũ, cũng không nỡ ra tay nặng, cho dù trong lòng có chút không vui, cũng để ở trong nhà để nuôi nấng.
Diệp Chiêu thấy cậu ta do dự, thăm dò hỏi tiếp: “Chàng có mới nới cũ, muốn thay người mới sao? Thái hậu đã nói các tú nữ tiến cung năm nay, muốn thưởng hai người cho chàng”.
Hạ Ngọc Cẩn năm nay chưa đến hai mươi ba, chịu ảnh hưởng của phong tục xã hội, có chút phong lưu chơi bời, nhưng vẫn chưa đến độ con quỷ háo sắc cái gì cũng ăn. Hơn nữa thân phận trong nhà cao quý, cho dù muốn lấy thiếp cũng phải là cô nương nhỏ tuổi hơn mình, từ mười bốn đến mười tám tuổi. Nhưng những cô gái ở tuổi này đa phần là mới nhận thức về tình yêu, cũng chưa có đầu óc mấy. Khó khăn lắm mới gặp được một người đẹp trai tuấn tú, tài hoa xuất chúng, võ công cao cường, quyền cao chức trọng, gia tài đầy nhà, hành động