The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342333

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2333 lượt.

hào hiệp, dịu dàng ân cần, yêu thương bao dung như vợ cậu ta, một khi ý xuân đã trào lên thì xá gì nam hay nữ? Cho dù là yêu ma quỷ quái, nói không chừng cũng chạy theo sau.
Để bọn họ ở hậu viện, nhỡ lại bị vợ mình mê hoặc thì sao?
Hạ Ngọc Cẩn nghĩ tới Liễu Tích Âm bề ngoài thì có vẻ yếu đuối đáng yêu, nhưng bên trong lại si tình điên cuồng, rùng mình vài cái. Trực giác thấy không ổn, liên tục lắc đầu. Chỉ sợ đen đủi, lấy phải một người con gái có tâm địa xấu xa hơn, ra tay độc hại, biết diễn kịch hơn, sau khi vào phủ bày mưu tính kế giày vò cậu ta đến chết, lại dụ dỗ vợ cậu ta cũng thích người đẹp.
Liên quan đến tính mạng, cậu ta vội vàng dặn dò Diệp Chiêu: “Nàng đi nói với Thái hậu là sức khỏe ta không tốt, không được quá sức. Hơn… hơn nữa phải chú tâm học hành, không được phân tâm vì mỹ sắc, vì thế đừng thưởng nữa, muốn thưởng mỹ nhân thì chi bằng cho ta bức “Trăm hoa mĩ nữ đồ” vậy. Còn Thái hậu tin hay không, thì tùy người thôi”.
Diệp Chiêu có phần do dự: “Chàng thực sự không cần thiếp?”.
Hạ Ngọc Cẩn đứng thẳng người lên, khẳng định: “Không cần!”.
Diệp Chiêu: “Nhưng Thái Phi nói, nhà người ta…”.
Hạ Ngọc Cẩn quát: “Nhà ta đây thì khác. Bà ấy nói mặc bà ấy, nàng phải học ta vào tai trái ra tai phải, bên ngoài thì đồng ý bên trong thì làm ngược lại, cứ dỗ ngon ngọt là được rồi!”.
Phần lớn đàn ông mà Diệp Chiêu biết, đều là những người háo sắc ăn trong bát lại nghĩ tới trong nồi.
Trước và sau khi xuất giá, được tất cả mọi người dặn đị dặn lại, bảo cô đừng tùy tiện ghen tuông này nọ, đừng vác dao chém hồ ly tinh, phải độ lượng một chút, khoan dung một chút, thể hiện khí khái của một người làm chính phòng. Đây cũng là do cô thuộc loại không biết một chút gì về tề gia nội trợ cả, việc duy nhất làm được là lấy lòng chồng mình.
Tính tình cô ấy lại phóng khoáng, quen nhìn biển rộng trời cao, hùng ưng bay cao, thấy ghen tuông là hành vi hẹp hòi của những người con gái trong thâm sâu hậu viện, ngay từ đầu đã không muốn làm như vậy. Từ sau khi hòa giải thành công với Hạ Ngọc Cẩn, trong cô đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.
Bây giờ những lời khác xa so với những người đàn ông khác của Hạ Ngọc Cẩn, phá vỡ thường lệ, khiến cô ấy hơi chút bối rối. Thấy trong lòng trống rỗng, giống như đang định đột kích doanh trại địch, nhưng phát hiện ra vườn không nhà trống, chỉ còn lại sự mất mát mơ hồ nào đó, gấp rút điều chỉnh tâm lý và chiến thuật.
Hạ Ngọc Cẩn còn đang thao thao bất tuyệt dạy dỗ vợ mình, từ tuân thủ tuần tự tam tòng tứ đức đến tầm quan trọng của sự tồn tại của trời đất âm dương, lại đến em họ giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, mắng đến nỗi khát khô họng, lại uống liền ba chén trà, rồi hậm hực ho vài tiếng.
Diệp Chiêu cuối cùng cũng từ từ mở miệng, đôi mắt mơ hồ trong một căn phòng u ám, nặng nề như nước trong hồ, cô buồn bã hỏi: “Chúng ta đều là người vui vẻ, đừng có vòng vo nữa, cứ thẳng thắn nói ra, thiếp phải làm thế nào chàng mới vừa lòng chứ?”.
Thực sự lấy lý do vợ mình không đủ ghen để bỏ, rõ ràng là một sự vô lý quá mức.
Hạ Ngọc Cẩn thấy vợ sảng khoái, cũng lười không che giấu nữa: “Liễu Tích Âm tuyệt đối không được vào phủ! Trong nhà có cô ta không có ta!”. Cậu ta dừng lại một lúc, thấy sắc mặt Diệp Chiêu chẳng tỏ vẻ gì, trong lòng cũng có chút gợn gợn, vừa thấy mình nói năng cũng hơi quá một chút, vừa lo lắng cô sẽ thay đổi ý kiến, liền hạ hỏa xuống, dịu dàng nói: “Việc trước đây thôi bỏ qua đi, ta không tính toán với nàng nữa. Việc nạp thêm thiếp cứ bỏ đấy. Bây giờ nàng phải thề với trời đất, chỉ cần ta không lấy thiếp! Nàng cũng không được lấy thiếp!”.
Diệp Chiêu ngơ ngác nhìn cậu ta rất lâu, nhắc nhở: “Như thế, bên cạnh chàng chỉ có người phụ nữ thô lỗ là thiếp thôi đấy”.
Hạ Ngọc Cẩn cũng thấy cách nói không đúng, muốn thay cách khác. Nhưng chần chừ một lúc, dù sao Diệp Chiêu chưa từng quan tâm đến việc cậu ta ở bên ngoài chơi bời thế nào. Cứ coi như trong nhà không có thiếp phòng, thì cậu ta vẫn đi vuốt ve những cô nương ca hát xinh đẹp như cũ, những người con gái đó hiểu biết, biết người đưa tiền là đại gia, tuyệt đối không dụ dỗ mê hoặc vợ cậu ta để gây rắc rối cho cậu ta.
Cậu ta cân nhắc lợi hại được mất, thấy cũng được, lập tức đập bàn nói: “Được!”.
“Như thế chàng có vui không?”. Diệp Chiêu từ từ đưa tay ra, hình như muốn vuốt lên mấy sợi tóc đang xõa tung của cậu ta, nhưng lúc còn cách vài phân thì dừng lại, hình như đang quyết định cái gì rất quan trọng, vội vàng rút tay lại, qua một lúc lâu, dứt khoát nói: “Được, thiếp thề”. Sau đó cô cụp mắt xuống, rồi bước từng bước rộng, không hề do dự quay người bước đi.
Đàn ông không lấy thiếp, làm gì không có người con gái nào mà không vui mừng chứ? Cô ấy lại khó chịu với mình?!
Hạ Ngọc Cẩn bị cái người không biết tốt xấu này làm cho tức chết đi được.
Cục Xương đang ở ngoài hầu hạ lén tới báo: “Liễu cô nương hình như làm tổ yến đem tới, cô ta là khách, không nỡ đuổi đi, có để cô ta vào không ạ?”.
“Cút!”. Hạ Ngọc Cẩn thấy vợ không bên cạnh, mẹ thì không quấy rầy, đúng lúc tự do. Cậu ta dứt