Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342290
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2290 lượt.
ãy mở mồm, cũng miễn cưỡng coi là có phong cách của hảo hán?”.
Thu Hoa buồn bã nói: “Đau lắm hả? Lần trước có một tên do thám lọt vào quân doanh bị bắt, nhất quyết không khai do ai phái tới, kết quả bị tướng quân giẫm đến nát vụn mấy mảnh xương, bán thân bất toại, sinh hoạt không thể tự lo được, lê lết trong lao mấy ngày rồi đi. Có điều hảo hán là phải như thế, ngươi nhất định không được khai! Cho dù xương cốt bị gãy hết cũng đừng khai! Tướng quân lâu lắm rồi chưa thẩm vấn, để cô ấy giẫm cho sướng đi!”.
Tên trộm không hề do dự, mở mồm nhanh như tên bắn: “Tôi là Trần A Cẩu, trước đây là tên trộm trong đại lao. Thiếu gia Chương Nam Hoa sai tới! Chỉ cần để bạc trong kho quan phủ vào phòng của người, là có thể xoá hết tội danh của tôi, nếu không sẽ bán mẹ và em tôi vào nhà chứa! Ái da… đau chết mất, đại gia người giơ cao đánh khẽ, tha cho tôi có mắt mà không nhìn thấy Thái Sơn”.
Diệp Chiêu từ từ thu chân lại.
Thu Hoa cười khẩy nói: “Ngươi không sợ mẹ và em gái bị bán sao?”.
Trần A Cẩu lý trí khí khái nói: “Tôi chết bọn họ cũng chẳng sống được! Bị bán còn có cơm ăn!”.
Thu Thuỷ lắc đầu: “Cái tên họ Chương đó gan không nhỏ chút nào, đến cả người đàn ông của tướng quân cũng dám động đến”.
Trần A Cẩu lúc này mới định thần được từ cách gọi “tướng quân”. Hắn ta tuy không hiểu phẩm giá ở trên quan trường, cũng không dám hỏi người đàn ông của tướng quân tại sao lại là một công tử diện mạo xinh đẹp, điều quan trọng nhất là cái từ tướng quân này nghe ra còn lợi hại hơn cả huyện lệnh. Ngẩng đầu lại nhìn thấy sắc mặt như Diêm Vương của Diệp Chiêu, liền sợ đến nỗi hồn bay phách lạc, quỳ xuống dập đầu liên tục xin tha, cứ một mực nói mình bị mê muội.
Ăn trộm bạc quan là tội chết.
Dã tâm của Chương Nam Hoa có thể đo lường được.
Diệp Chiêu tức giận cực độ, chỉ hận một điều không thể lôi cái tên đó về để lột da. Cô im lặng khá lâu, đếm đếm số bạc còn chưa bằng số mà cô thưởng cho My Nương mua quần áo trang sức một tháng, cười lạnh lùng dặn dò: “Để số bạc lại, ngươi trở về nói với Chương Nam Hoa, sự việc đã làm xong xuôi rồi, sau đó nói hết với ta những hành động tiếp theo của hắn ta”.
“Sau đó?”. Trần A Cẩu cẩn thận hỏi, sống chết không chịu đi.
Diệp Chiêu thu lại lưỡi đao: “Làm tốt, ta sẽ tha mạng cho ngươi”.
Trần A Cẩu thở phào một cái, ôm lấy cái mông sắp nở hoa, khập khễnh, lảo đảo vâng mệnh bước đi.
Bắt về quy án
Hạ Ngọc Cẩn phán đoán chính xác, lầu xanh là một nơi tốt để dò hỏi tin tức.
Ngoài ông già Hải chủ sự không dám vào chốn hoa tùng đó, còn những quan viên khác đêu còn trẻ trung thanh xuân, chẳng có gì cấm kỵ. Một đống bạc lớn tung ra, rất nhanh chóng đã kết thân được với bọn háo sắc. Sau đó chọn vài tên ăn chơi đầu óc đơn giản hoặc mấy tên vô lại không có mắt, cho ăn uống vài bữa, nịnh nọt vài câu, cái gì cũng có thể nói ra.
Đại hộ liên kết với thương nhân bất lương đầu cơ tích trữ, không quan tâm đến sự sống chết của trăm họ, cùng nhau tăng giá lương thực.
Chương Nam Hoa yêu thích con trai, bề ngoài nho nhã, nhưng bên trong tàn nhẫn. Người bị anh ta nhắm trúng nếu như không theo, thì sẽ bị phiền phức một cách khó hiểu, thậm chí nhà tan cửa nát.
“Nói hay lắm!”. Hạ Ngọc Cẩn mãn nguyện tán dương vợ mình: “Biểu hiện gần đây của nàng thật không tồi”.
Diệp Chiêu khiêm tốn: “Lấy gà theo gà, lấy chó theo chó, lấy ăn chơi phải ăn chơi, câu nói này thiếp nhớ rồi”.
Gặp phải tên hề này.
Hải chủ sự cũng muốn ngất luôn.
Tiểu nha đầu từ bên ngoài vội vàng chạy tới, nói với giọng không biết là kích động hay run rẩy nữa: “Bên ngoài… bên ngoài có mười mấy người của nha môn huyện, đem theo sích sắt và gông cùm, nói phải bắt tên ăn trộm bạc quan A Chiêu về quy án!”.
Hạ Ngọc Cẩn nhíu mày, sờ sờ tai, không dám tin hỏi lại: “Bắt A Chiêu?”.
“Suýt chút nữa quên mất” Diệp Chiêu vội vàng ghé sát vào tai, kể lại những chuyện diễn ra tối qua.
Hạ Ngọc Cẩn sững người lại: “Cái tên… gan to quá rồi đấy?”.
Hải chủ sự không hiểu chuyện gì.
Nghe nói tướng quân bị bắt, cả viện loạn hết cả lên.
Tất cả những người đi theo Nam Bình Quận Vương đều bỏ hết công việc, chạy đến xem, đến cả My Nương ở hậu viện thưởng hoa tản bộ cũng sợ lỡ mất vở kịch hay, lúc về không có gì huênh hoang với những người thiếp phòng khác, vội vàng không nghĩ đến phong thái, cùng với nha đầu, b