Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342288

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2288 lượt.

ng thích tàn sát quá độ, nên lúc nào cũng bên tai nhắc nhở, chỉ bảo cô ấy làm việc phải để lại vào phần từ bi, mọi việc phải nhẫn nhịn kiềm chế, sẽ thu được kết quả đáng quý. Sau khi trở về kinh thành, Nam Bình Quận Vương bản tính lương thiện, tuy cử chỉ có phần hoang đường, nhưng cũng không thích thấy máu, cứ coi là chỉ bảo người khác cũng để lại một chút con đường lùi, chưa từng bao giờ dồn ép vào con đường chết. Tướng quân yêu thương phu quân, không muốn làm cho anh ta buồn phiền, từ khi thành thân đến nay, luôn luôn kiềm chế bản tính, chưa bao giờ giết người trước mặt anh ta.
Lúc Hạ Ngọc Cẩn để Diệp Chiêu một mình rời đi, đeo lên cái xích sắt khủng khiếp đó, liền thở phào…






Thăng đường phá án
Vợ của Chương huyện lệnh chỉ có hai đứa con gái không xinh đẹp lắm, đứa con trai yêu quý thì lại thích con trai, không ham nữ sắc, khiến ông ta không khỏi lo lắng với việc đoạn tử tuyệt tôn, vì thế đối với bản án hoang đường này thì không mấy hứng thú, vốn dĩ định không tham gia. Tuy Chương Nam Hoa biết rõ phụ thân bản tính tham lam, nhưng vẫn sợ ông ta làm việc không đủ quyết liệt, bèn thêm mắm thêm muối tán dương tài lực hùng hậu của Ngọc công tử. Cuối cùng cũng dụ được ông ta chảy nước dãi, thèm khát nên đồng ý chấp nhận, chỉ hận một điều không thể lập tức thu sạch sành sanh mười tám xe lương thực của Ngọc công tử.
Đợi ông ta xem xét xong các tình tiết thăng đường phá án, chỉnh xong quan phục, lấy uy phong, bước vào phía sau công đường đại điện, đã thấy phạm nhân đứng thẳng dưới tấm hoành phi “Chính Đại Quang Minh” ngẩng đầu nhìn xa xăm, trong tay cầm một chiếc roi sắt màu đen quý báu. Hứa bộ đầu ở sát bên cạnh, còn Bồ sư gia từ trước đến nay hắn ta luôn ỷ thế ông ta thì đang quay lưng về phía ông ta. Hình như chân cẳng Bồ sư gia có phần hơi tê liệt, đứng có vẻ không vững. Mọi người không ai để ý đến sự xuất hiện của huyện lão gia.
Bồ sư gia: “Từ trước đến nay Giang Đông nhiều tài tử, tấm hoành phi này là do lão gia Hồ gia viết, viết rất hay. Hồ gia là danh môn thế gia ở Tụ Thuỷ, đời đời làm quan, bây giờ có Hồ tam gia, tài cao cửu đấu, tiền đồ như gấm, vị trí cấp phẩm, ở kinh thành làm đại thừa tướng. Vì thế đại hộ nhân gia ở Tụ Thuỷ tất thảy đều noi gương Hồ gia”.
Diệp Chiêu không có học vấn nói: “Chữ viết hơi xấu”.
Bồ sư gia trước tiên cướp lấy chiếc búa công đường trong tay Chương huyện lệnh, trợn mắt nhìn ông ta một cách coi thường. Sau đó cúi người cong như con tôm bị luộc chín, giống như con chó xù Tây Phiên cung kính dâng chiếc búa công đường lên, vô cùng nịnh nọt: “Diệp tướng quân, mời, mời lên trên ngồi”.
Diệp Chiêu nhận lấy chiếc búa công đường, chậm rãi bước lên chính toạ công đường, từ từ ngồi xuống, quân tư đoan chính, lưng thẳng, thần khí uy nghiêm trang trọng. Diệp Chiêu lạnh lùng lướt qua một lượt những người ở dưới, giống như đang nhìn người chết vậy.
Diệp tướng quân?
Trên triều đình tướng quân họ Diệp không nhiều, nổi tiếng nhất chỉ có một người.
Diêm Vương sống mười sáu tuổi chinh chiến sa trường, giết người như điên, thiên cổ chỉ có một nữ anh hùng, đại tướng quân thống lĩnh binh mã thiên hạ.
Hình như, Nam Bình Quận Vương đảm nhiệm khâm sai cứu nạn, chính là lấy vị đại tướng quân này làm chính phi?
Trời sập rồi!
Chương huyện lệnh không gào thét nữa, mặt xám như chết.
Chương Nam Hoa cũng cảm thấy mọi việc không ổn, nhưng nhớ đến bộ dạng của Ngọc công tử, thế nào cũng không thể giống Quận Vương gia cao cao ở trên được, còn A Chiêu xem ra cũng không có một chút nào dáng vẻ con gái. Vì thế ra nước bài cùng, ngoan cố nói: “Anh ta nói là Diệp đại tướng quân, ai biết là thật hay giả chứ?!”.
“Hỗn xược!” Bồ sư gia nghe thấy cậu ta nghi ngờ thân phận của Diệp Chiêu, lập tức tỏ vẻ tức giận, giống như cha mình bị sỉ nhục vậy. Ông ta quay đầu cung kính nói: “Tướng quân, phạm nhân không kính, trừng phạt tát vào mồm”.
Diệp Chiêu chỉ hiểu quân pháp, không hiểu luật pháp, cau mày hỏi: “Tát vào mồm?”.
Bồ sư gia thấy thần sắc cô nghiêm nghị, lập tức tát mạnh vào mồm mình, cười nói: “Là tiểu nhân ngu xuẩn, những tên đại gian đại ác như này, nên đánh hai mươi gậy trước rồi mới được nói!”.
Hứa bộ đầu và bọn nha dịch gắng sức gắng lực, hò “Uy vũ” đến kinh thiên động địa.
Diêm Vương sống hung danh ở ngoài, không ai không biết.
Những người con gái sợ hãi, khóc lóc không thôi, co


Pair of Vintage Old School Fru