Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342286
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2286 lượt.
kinh thành phẩm vị cao nhã, không thể có cùng một cách nhìn với tại hạ ở nơi thôn dã quê mùa này. Là tại hạ thấy nó đẹp đẽ đơn sơ, giá tiền lại rẻ nên mới mua, làm gì hiểu Nhữ Diêu Tống Diêu là gì chứ? Nếu là hàng thật, tự nhiên lại được một món lớn. Thật là niềm vui không ngờ ạ”.
Diệp Chiêu thẳng thắn: “Ta không đánh giá, cũng không hiểu Nhữ Diêu Tống Diêu gì cả”.
Công đường thẩm tra thực sự chán ngán, cô không đủ kiên nhẫn đáp lời với hai người này, ra ý để Trần A Cẩu xắn tay áo lao lên mà cắn, còn mình tiếp tục thần trí trên mây.
Trần A Cẩu hạ quyết tâm, bất luận thế nào cũng phải ôm chặt lấy chân tướng quân, liền nhanh mồm liến thoắng nói: “Là Chương Nam Hoa, Chương công tử nửa đêm lôi tôi từ đại lao ra, đưa cho ba trăm lượng bạc khố, để tôi đi giấu vào phòng tướng quân. Sau khi hoàn thành không những được miễn tội, còn cho mười lượng bạc làm thù lao. Nếu việc không thành thì sẽ bán mẹ tôi và em gái tôi vào nhà chứa. Tiểu nhân sợ hãi, nửa đêm lén lút nhảy vào phòng của tướng quân. May mà tướng quân mắt thần như điện, khoan dung độ lượng, kịp thời ngăn cản, không để tiểu nhân phạm vào tội lớn tày đình, sau này nhất định rửa tay gác kiếm, làm lại từ đầu”.
Hắn ta bò trên đất, dập đầu mạnh vài cái.
Chương Nam Hoa coi thường lườm hắn ta, phản bác nói: “Tại hạ không biết thân phận của Quận Vương và tướng quân, với bọn họ vừa gặp lần đầu, cố mời về Tụ Thuỷ làm khách. Sau khi đến nơi cũng cố gắng làm tốt vai trò một người chủ, cố gắng tiếp đãi, với tướng quân có hận thù gì chứ? Sao phải làm cái việc giấu tang vật hãm hại như thế? Trần A Cẩu lại là một tên trộm quen tay rồi. Ở đại lao ra vào không dưới bốn năm lần, tư cách kém cỏi, nói dối thành tính, đạo đức bại hoại, đã từng bị cha thần đánh đòn, từng mang gông cùm, trong lòng nảy sinh căm ghét. Bây giờ lũ lụt liên miên, hắn ta lại ham ăn lười làm, cuộc sống khốn khó, bèn bạo gan hơn trời đi ăn cắp bạc quan, lại sợ bị người khác phát hiện, liền tìm phòng của một người từ nơi khác đến để giấu tang vật. Nếu sự việc không bị phát giác, đợi qua cái đợt khó khăn này sẽ lấy ra đem nấu chảy rồi sử dụng. Nếu mọi việc bị phát giác, sẽ cắm tang vật giá hoạ, che giấu tai mắt người đời”.
Trần A Cẩu rướn cao cổ lên, tức mình gân cổ lên nói: “Ai chả biết ngươi là đồ đồng tính? Chắc chắn là thấy Quận Vương gia như hoa như ngọc, muốn hất đi hòn đá trở ngại là tướng quân!”.
Hạ Ngọc Cẩn hận nhất là người khác nói cậu ta như hoa như ngọc.
Diệp Chiêu ho nặng vài tiếng, ngăn những lời lẽ không muốn sống của cậu ta.
Chương Nam Hoa cười khẩy nói: “Tại hạ tuy thích con trai, nhưng không có nghĩa những người bạn bên cạnh đều thích, càng không thể vớ bừa một người nào đó được. Tại hạ khâm phục tư cách cao sáng của Quận Vương, trên đường đồng hành đều rất quy củ, lấy lễ đối xử, làm gì có chỗ nào vượt quá giới hạn chứ? Cứ coi là ngươi muốn vu cáo thì cũng nên nghe ngóng cẩn thận rồi hãy nói”.
Trần A Cẩu: “ Ngươi quy củ? Ai chả biết tiểu thanh nhi của Tái gia ban tại sao mà nhảy sông chết chứ?!”.
Chương Nam Hoa khinh bỉ: “Muốn vu cáo cho người khác, lại còn viện cớ sao?!”.
Hai cha con mồm mép lanh lợi, dựa vào cái thế làm việc không để lại dấu vết, giảo biện đến nỗi Kiều Hạnh và Trần A Cẩu không thể đối lại được, mặt xám lại như chết.
Diệp Chiêu chán nản xoay cái búa công đường đến chín trăm chín mươi chín vòng. Có hai chị em song sinh sau khi thông báo với lính gác, bèn lao vào, váy áo rực hồng khí thế sảng khoái, mặt tươi như hoa. Thu Hoa chạy tới bên cạnh tướng quân, tuỳ tiện thoải mái nói: “Quận Vương gia nói người làm việc quá chăm chỉ, cũng thấy phần thích thú, còn nói vụ án này thẩm tra cũng ổn ổn rồi, bảo người nhanh chóng giải quyết, rồi về ăn cơm”.
Thu Thuỷ bẹo bẹo em gái, trách móc: “Rõ ràng là bảo ngươi nói riêng với tướng quân, sao lại oang oang cái mồm ra thế?”.
Diệp Chiêu đối với việc thẩm án kiểu nho nhã thế này rất khó chịu, cô thở phào nhẹ nhõm, vuốt vuốt cái tai đang đau, đứng dậy, ba bước rồi hai bước ra khỏi công đường, vội vàng về nhà ăn cơm với phu quân.
Kiều Hạnh ngạc nhiên hỏi: “Tướng quân?”.
Trần A Cẩu lo lắng: “Thế thôi ạ?”.
Nếu Chương huyện lệnh không bị bãi quan miễn chức, thì bọn họ chết chắc rồi.
Bố con Chương huyện lệnh thấy tướng quân tiếng sấm to nhưng mưa lại nhỏ. Tự thấy lời nói của mình thuyết phục được tướng quân nên thoát được đận nà