Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342283
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2283 lượt.
chôn dưới đất hay lửa đốt cuối cùng không phải là hoá thành tro bụi sao? Người chết dù sao không thể quan trọng bằng người sống được phải không? Nếu để bệnh dịch bùng phát thì chẳng ai thoát được, các người đã từng thấy bệnh dịch ở Lệ Thuỷ ba mươi năm trước phải không? Mười người chết chín, tuyệt tử tuyệt tôn, mới là thảm kịch thực sự ở nhân gian! Bây giờ mọi việc đã thế rồi, tổ tiên nhà ngươi trên trời có linh sẽ phù hộ cho con cháu, hiểu lòng con cháu, chứ không thể gây rắc rối cho con cháu được.”.
Mọi người không dám cãi lại nữa, ngoan ngoãn nghe lệnh.
Việc cứu nạn của huyện Tụ Thuỷ lại diễn ra tốt đẹp như trước đây chưa từng có.
Tướng quân thì đáng sợ, Quận Vương lại đáng yêu.
Hạ Ngọc Cẩn đích thân chủ trì việc lục soát nhà Chương huyện lệnh. Cậu ta giảm giá đồ cổ và nhà cửa đất đai của ông ta bán cho người có của ở địa phương. Sau đó gọi một đám nô tài a hoàn tới, sau khi đánh giá thì đem đi bán. Đáng tiếc trong thời gian cứu nạn, lương thực nguy cấp, tuyệt đại bộ phận mọi người và thương hộ đều không muốn thêm người, đành phải bán với giá rẻ. Có người tình nguyện chuộc mang tính tượng trưng đưa hai người đi trước. Cuối cùng còn lại vài người bố mẹ đều mất, thực sự không có người cần, tạm thời cho vào lều cháo cứu nạn để giúp đỡ, đợi sau khi xong việc lại xem biểu hiện, tốt thì đem về kinh thành đem đi tặng.
Việc hay ho nhất là chủ quản và bọn tay chân chó tác oai tác qái của Chương huyện lệnh, bị trói đứng ở cửa nha môn huyện, áo quần rách nát, trên đầu còn cắm một cọng cỏ, trên mặt có hai chữ “Tẩu Cẩu” do chính tay Nam Bình Quận Vương viết. Giá tiền cứ theo tội to nhỏ không giống nhau, từ một đồng đến năm đồng. Lại còn sai một tên nô tài khua chiêng gõ trống rao “bán chó bán chó đây!”, để những thương hộ và trăm họ đã từng bị bọn họ ức hiếpmua về nhà giày vò xả nỗi hận thấu xương.
Chương huyện lệnh ngoài vợ ra, còn có mười người tiểu thiếp, sáu người con gái, trong đó người tiểu thiếp thứ tám là lúc ông ta tại nhiệm cướp về, vào nhà mới được năm tháng, bố mẹ cô biết được tin Chương huyện lệnh đã chết, vui mừng lấy lại dũng khí, cầu xin bảo đảm. Được hàng xóm làm chứng bèn vội vàng đến khổ sở cầu xin Hải chủ sự, muốn chuộc con gái bảo bối của mình về. Hải chủ sự mềm lòng, sau khi xin ý kiến của Hạ Ngọc Cẩn bèn quyết định thả cô ta về nhà. Còn những người thiếp phòng còn lại đợi vài ngày, không đợi được cha mẹ bọn họ tới xin giữ lại, chỉ có thể đem ra bán, đáng tiếc sau khi Lão Bảo lầu xanh biết được sự khủng khiếp của khâm sai, tất cả đóng hết cửa, hành sự hạn chế, tạm thời không mua những cô ngương mới. Những người bình thường cũng không muốn mua những cô nương yếu đuối không thể làm việc chỉ có thể ngắm như thế, đành cho tất cả vào danh sách lưu đày. Biết được tin dữ, bọn họ thấy con đường phía trước đã hết, ở trong ngục khóc đến nỗi kinh thiên động địa. Có người thiếp phòng trong lòng có sẵn mối hận, thừa cơ đánh Chương phu nhân một trận để trút giận, đánh đến nỗi quần áo rách nát tóc tai rũ rượi, xé ngực lộ chân, lính ngục được dịp hả hê.
Trời cao trong xanh, thời tiết thật đẹp.
Hạ Ngọc Cẩn và vợ đang ngồi trong căn chòi trong vườn hoa của Chương huyện lệnh an nhàn thưởng hoa.
Trên con đường đầy đá vụn dưới căn chòi, có một đám con gái đang quỳ, lục soát nhà quá nhanh, nên không kịp giấu đồ vật, những đồ trang sức châu báu trên tay trên đầu đều bị lột hết, ngoài những đứa bé, đến quần áo lụa là đều lột hết tặng cho nạn dân, tất cả đều mặc quần áo tù nhân rộng thùng thình, đưa mắt nhìn ra xa, giống như một chiếc túi một mặt trong khóm hoa vậy, cảnh tượng thật buồn bã.
Hạ Ngọc Cẩn chậm rãi bước lên trước tấm màn che, buồn bã nhìn cảnh tượng trước mặt, tự nói với giọng ai cũng có thể nghe được: “Tây Nam độc hại, Mạc Bắc gió cát, đàn ông thô lỗ hoang dã, đã quen với cuộc sống phú quý, những ngày sau này thì sao mà chịu được chứ?”.
Không nói còn tốt, nói rồi không những xấu xa mà còn khó nghe.
Chương phu nhân hầu như không thẳng lưng lên được. Bà ta khóc lóc bò ra đất, cầu khẩn với giọng khàn như vịt đực. Còn những người thiếp phòng và đám đàn bà con gái còn lại đều dập đầu cầu xin tha mạng. Có người khóc lóc gào thét, có người mất tất cả dự định và tương lai, có người mơ hồ không hiểu. Dường như có vài nghìn con vịt cùng kêu loạn, đến nỗi điếc cả tai.
Diệp Chiêu giúp chồng chọn