Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342261

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2261 lượt.

ũng mãnh, luôn luôn coi thường đại phu, đối với sự nghi ngờ của cậu ta cảm thấy sỉ nhục vô cùng: “Thiếp cho dù phải ngủ ở trên đất tuyết, đến thương hàn còn không bị! Cơ thể làm sao có vấn đề được chứ?”.
Hạ Ngọc Cẩn nghĩ rất lâu: “Trừ phi là ta có vấn đề?”.
Diệp Chiêu khẳng định: “Anh đi khám xem”.
Tạ thái y trong chuyến đi Giang Bắc biểu hiện xuất sắc, nhận được rất nhiều trọng thưởng. Nghe thấy Quận Vương gia lại triệu kiến, ngoan ngoãn chạy tới, đặt thùng thuốc xuống, cẩn thận bắt mạch: “Quận Vương gia không có vấn đề gì, chỉ là xương cốt hơi yếu, đừng để lạnh, chăm chỉ bồi bổ một chút là không sao cả”.
Hạ Ngọc Cẩn túm lấy áo của ông ta, ra một góc khuất hỏi nhỏ: “Có tật bệnh gì không?”.
“Cái này… cái này…” căn cứ vào thể chất không tốt của Hạ Ngọc Cẩn, Tạ thái y chần chừ hồi lâu, không dám nói bừa, yếu ớt nói: “Cảm giác không giống, có điều một vài vấn đề cũng không thể dễ dàng chữa khỏi được, hoặc là chưa bồi bổ đầy đủ”.
Hạ Ngọc Cẩn cầu khẩn, chỉ vào Diệp Chiêu: “Đi xem cho cô ấy đi”.
Diệp Chiêu cau mày.
Hạ Ngọc Cẩn trừng mắt.
Diệp Chiêu thỏa hiệp, miễng cưỡng đưa tay ra.
Tạ thái y bắt mạch cô một lúc lâu, vội hỏi: “Tướng quân, quý thủy có chính xác không?”.
Diệp Chiêu không hiểu: “Quý thủy không phải là muốn đến là đến sao? Cái vớ vẩn đó mà cũng phải chính xác sao?”.
Tạ thái y bị chặn họng: “Thỉnh thoảng bụng có đau không?”.
Diệp Chiêu anh hùng nói: “Chút bệnh vặt đau vặt coi là gì chứ?! Còn không bằng cha ta đánh, vẫn cầm đao đánh trận được! Không vấn đề gì!”.
Mọi người im lặng chẳng nói gì…
Diệp Chiêu thấy không đúng lắm, nghiêng đầu đi, lén hỏi My Nương: “Không đau phải không?”.
My Nương lắc đầu liên tục, yếu ớt giải thích: “Quý thủy của một người phụ nữ bình thường rất chính xác, cứ coi là đau một chút, cũng không đến nỗi… dữ dội như thế”.
Diệp Chiêu tỉnh ngộ: “Chả trách ta bảo sao mọi người lại có thể chịu được! Ha ha…”.
My Nương sắp khóc đến nơi: “Tướng quân, người đừng có hồ đồ”.
Diệp Chiêu xót xa: “Đừng khóc, chút việc này chẳng có gì to tát cả”.
Tạ thái y sụp đổ: “Tướng quân, việc này không nhỏ đâu!”.
“Trời ạ!” Hạ Ngọc Cẩn tức đến độ muốn đập nát cái bàn ra: “Cái đồ đáng chết này! Ngoan ngoãn để thái y xem bệnh đi!”.






Sóng gió nổi lên
Trên đường, có hai người hầu đang ngồi trong xe không chỉ chuyên phụ trách việc sắc thuốc. Đơn thuốc của Tạ thái y không biết đã thêm vào thứ gì đặc biệt, mà mùi vị kỳ quái khó ngửi, đến nỗi bọn thị vệ ai ai cũng bịt mũi, nhưng những người từ Nam Bình Quận Vương phủ đều rất kiên định, cười chê bọn họ kém cỏi.
Hạ Ngọc Cẩn bệnh lâu nằm giường, hầu như đã nếm đủ các loại thuốc đắng trên đời này, nên mũi đã bị tê từ lâu rồi. Bản thân cậu ta khó mà bù đắp được sự thiếu hụt bẩm sinh, nên chỉ thấy tiếc nuối. Trong lòng rất muốn là một người con trai khỏe mạnh cầm đao nhảy ngựa để hoàn thành tâm nguyện của cha. Vì thế biết quý thủy của vợ không đều, vừa thấy xót xa vừa lo lắng, bê bát thuốc nóng hổi mà Thu Thủy mang tới, đích thân đi đến trước mặt Diệp Chiêu, lấy thìa sứ thử độ nóng, cẩn thận đưa lên.
Diệp Chiêu đang bê quyển thư kinh, cố tình ra vẻ đọc, liền bảo: “Để xuống”.
Hạ Ngọc Cẩn: “Còn nóng uống đi”.
“Được được, ghét thì ghét”. Hạ Ngọc Cẩn lấy lòng kiên nhẫn dỗ trẻ con ra, cả khuôn mặt đầy “sự nhân từ”: “Đường đường là đại tướng quân, cũng không thể ghét là không uống chứ?”.
Bát thuốc kinh khủng đen sì sì, đang bốc ra mùi vị khó chịu, ánh lên sắc mặt khó đăm đăm của Diệp Chiêu.
Hạ Ngọc Cẩn lại lần nữa thúc giục.
Diệp Chiêu không còn cách nào khác, nghiến răng, đỡ lấy bát thuốc, ngẩng đầu, uống một hơi hết sạch. Mùi vị còn khó ăn hơn cả vỏ cây rễ cỏ, nghẹn đến nỗi suýt nữa cô nôn hết ra. Thấy Hạ Ngọc Cẩn vẫn còn đứng ở bên cạnh để xem trò, liền cố gắng nhịn lại, thần sắc như đang nói: “Chỉ thế mà thôi”.
Hạ Ngọc Cẩn nhịn cười đến nỗi suýt nữa bị nội thương.
Diệp Chiêu cúi đầu, cố gắng quên đi vị đắng ở trong miệng.
Hạ Ngọc Cẩn túm lấy vai cô nói: “Há mồm ra”.
Diệp Chiêu không hiểu, nhưng vẫn nghe lời liền há mồm ra.
Hạ Ngọc Cẩn tiện tay ném một viên kẹo ô mai vào, lên giọng dạy bảo: “Ở trước mặt người nhà, ít thể hiện thôi”.
Diệp Chiêu suýt nữa bị nghẹn, khuôn mặt mất sắc, to tiếng phản bác: “Ai thể hiện? Thiếp không thích ăn kẹo…”.
“Đừng nhổ ra”. Hạ Ngọc Cẩn ngăn cản hành vi ấu trĩ của vợ lại, giải thích: “Uống xong thuốc đắng, phải ăn một chút đồ chua ngọt, thì vị ở trong mồm sẽ hết. Tạ lão đầu còn nói, nàng ngày nào cũng phải lấy nước ấm rửa chân, không được ăn đồ lạnh, không được uống rượu lạnh, uống nhiều các thứ nước bồi bổ như táo ngâm đường. Bất luận nàng rèn luyện có mạnh mẽ đến thế nào, rốt cuộc vẫn là con gái, có những thứ không thể thay đổi được, nhất định phải giữ gìn, không được làm loạn lên”.
Diệp Chiêu im lặng.
Hạ Ngọc Cẩn vỗ vỗ vai cô, an ủi: “Tạ lão đầu nói nàng uống khoảng nửa năm thuốc để bồi bổ, chú ý ăn uống, thì sẽ tốt lại thôi, nhịn một chút là qua ngay


Polaroid