Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342254
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2254 lượt.
r>Hạ Ngọc Cẩn sững người, biết những việc này có giấu cũng không được, vội vàng nói: “Không phải chuyện gì to tát ạ, bồi bổ vài ngày là được ạ, để tổ mẫu đừng vội lấy thêm thiếp cho con ạ”.
“Sinh con là việc lớn của người phụ nữ, sao có thể coi nhẹ được?”. Hoàng thượng rất nhân từ: “Thế này đi, chỗ Thái hậu để ta đi nói cho. Nhân bây giờ thiên hạ ổn định, Điền tướng quên đảm nhiệm thay trong quân doanh kinh thành cũng coi là một người thích hợp. Vậy để Quận Vương phi cởi bỏ áo giáp về nhà nghỉ ngơi một thời gian, không cần lo lắng vì nước nữa, đừng làm lỡ việc bồi bổ cơ thể, mau mau cho ta ôm cháu chứ”.
Nếu Diệp Chiêu về nhà bồi bổ cơ thể, cơ thể khỏe rồi lại sinh con, sinh con rồi lại nuôi con…
Đợi sau khi mọi việc xong xuôi, thì nhân sự trong quân doanh đã thay đổi hết rồi.
Đây là lời khuyên từ bỏ chức vị một cách giữ thể diện, cũng giống như một lão tướng quân tuổi già rồi thì về hưu trở về quê hương dưỡng lão, không bao giờ cần trở lại nữa.
Hạ Ngọc Cẩn sững người lại.
Cứ coi là cậu ta làm những việc khốn nạn, tại sao người bị cách chức lại là vợ cậu ta chứ?
Tức giận cực độ
Sự việc xảy ra quá bất ngờ, khiến Hạ Ngọc Cẩn không biết phải dùng cách biểu hiện nào để đối diện.
Trước đây, Hạ Ngọc Cân rất căm hận quyền thế của vợ áp bức mình. Nhưng sau khi Diệp Chiêu bị cưỡng bức từ chức, Hạ Ngọc Cẩn giống như một binh sĩ đang hành quân đánh những tiếng trống dõng dạc, đúng lúc ưỡn ngực hãnh diện, thì da trống lại bị đánh vỡ. Giống như một hòn đá rơi làm phá hỏng đi bản nhạc hay, khiến những nốt nhạc đang vang lên trên quảng trường rộng lớn, không cam chịu nhưng cuối cùng cũng qua đi, dần dần biến mất, rồi không bao giờ còn nghe thấy nữa.
Không có sự vui mừng như trong tưởng tượng, không có sự giải thoát, không có niềm hạnh phúc, không có sự buồn bã.
Cũng giống như một chai điều vị có mùi cổ quái từ nước ngoài mang tới làm loạn lên vậy, tạo ra một mùi vị không thể nói ra, không thể miêu tả.
Nhưng, cô ấy thì sao?
Một con chim ưng bay vút trời xanh, cam tâm tình nguyện vì con cừu nhỏ trên thảo nguyên này mà thu lại đôi cánh dũng mãnh đó sao?
Hạ Ngọc Cẩn bỗng nhiên cảm thấy chua xót vô cùng.
Hoàng thượng rất hài lòng và cảm kích đối với việc Diệp Chiêu chống đỡ khi lâm nguy, cứu hoàng triều Đại Tần, hơn nữa chưa từng tự cho mình lập được công lớn mà ngạo mạn, kéo bè kết phái, gây loạn triều chính. Bây giờ gạt bỏ người đã có công lớn với mình, ông ta cũng có chút không nỡ. Thấy Hạ Ngọc Cẩn không phản đối, liền thở phào một cái, bèn thu lại tất cả các hình phạt để ngăn ngừa đối phương quấy rầy phiền nhiễu, còn thưởng cho Diệp Chiêu không ít thuốc tư âm bổ huyết nổi tiếng và vải vóc châu báu để an ủi, vội vàng hạ chỉ bãi hết chức vụ của Diệp Chiêu, điền ruộng cho tướng quân lấy về, thay thế chức tướng quân, chỉ để lại tước vị Tuyên Võ Hầu, để thưởng cho công lao của cô ấy trước đây.
Hạ Ngọc Cẩn tạ ơn lui về, trước tiên đi Từ An Cung, cố nặn nụ cười, nói về những chuyện thú vị trong lần cứu nạn ở Giang Bắc với Thái hậu một lúc lâu, trêu cho bà già cười vang liên hồi. Lúc rời đi, khuôn mặt cậu ta hình như rất u ám, dựa vào chiếc cột ở hành lang, hình như cả đời này chưa bao giờ mệt như thế.
Cục Xương hiểu được tình tiết, bèn lấy lòng: “Việc này không phải do Quận Vương gia làm chủ, huống hồ cậu cũng không làm chủ được việc này, tướng quân sẽ không trách người đâu”.
Dế Mèn cũng góp vào: “Tương lai để tiểu Quận Vương kế thừa sự nghiệp của mẹ, không phải là càng tốt đẹp hơn sao?!”.
Hạ Ngọc Cẩn vò nát từng cánh hoa tường vi, trân trân nhìn thái giám đang cho con chó nhốt trong chuồng ở trong vườn hoa ăn, không biết đang nghĩ gì.
Dế Mèn: “Quận Vương gia… đây là hoa mà Huệ Phi nương nương thích nhất. Hai ngày nữa còn phải mang đi cùng thưởng thức với Hoàng thượng nữa, người đừng xé, xé nữa là toi đấy ạ”.
Cục Xương: “Cậu à, mau đi thôi, những người cung nữ trồng hoa sắp khóc đến nơi rồi, hình như con nhìn thấy Huệ Phi nương nương sắp lao từ bên kia sang rồi”.
Hạ Ngọc Cẩn định thần ra, vứt một đống trên đất, chạy biến mất.
Lỗi của Hạ gia gây ra, cậu ta do dự không biết khi trở thì đối diện với Diệp Chiêu thế nào đây. Cậu lang thang đi hết từ phía Đông chợ đến phía Tây chợ, rồi lại đi từ bên Tây chợ đến bên Đông chợ, sau đó đi loanh quanh bên bờ sông Tần Hà, nhưng bỏ hết ngoài tai những tiếng cười tiếng mời gọi của mỹ nhân ca kỹ, không nghe thấy tiếng chào gọi của lũ bạn ăn chơi, chỉ than vắn thở dài, ôm một hũ rượu ấm, nhìn vào dòng sông im lìm đờ đẫn.
Hạ Ngọc Cẩn hỏi một tên bạn rượu đi đến: “Vợ làm tướng quân, có gì khó chịu không?”.
Tên bạn uống liền ba chén, trả lời: “Tất nhiên! Lúc anh thành thân, không phải vì thế mà than trời kêu đất, làm loạn lên nhất định đòi bỏ đó sao?”.
Hạ Ngọc Cẩn cười cười: “Cô ấy làm rất tốt”.
Tên bạn xoa xoa ngón tay: “Triều đình trên dưới đều là đàn ông làm quan, quan viên còn chưa phân định xong. Cô ấy lại chiếm vị trí cao, tất nhiên trong l