Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342268
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2268 lượt.
, mười ngón đan vào nhau, nối chặt với nhau. Trong bàn tay, một luồng hơi ấm đang bốc lên, đang cuộn chảy ở giữa, tạo thành một thể thống nhất không muốn chia xa.
Cậu ta kéo mạnh một chút.
Không kéo được.
Cậu ta lại kéo mạnh lần nữa.
Vẫn không kéo được.
Cậu ta quay đầu lại nhìn, thấy Diệp Chiêu cứ chằm chằm nhìn vào mình, biểu hiện rất kỳ lạ. Đôi mắt màu lưu ly nhạt không hề có sự kiên định dứt khoát trước đây, giống như hồ nước bị đá rơi vào, từng đợt sóng nhỏ lan tỏa ra, lại giống như đang mơ trong khi tỉnh vậy, cả người cứ phiêu du trong giấc mộng. Mất một lúc, khuôn mặt cô ấy bỗng xuất hiện một màu đỏ ửng kỳ lạ mà trước đây chưa từng có, rồi chuyền màu nhàn nhạt, cuối cùng trở thành một đám mây tuyệt sắc, sáng vụt lên, rồi biến mất không để lại dấu vết.
Đây là cảnh tưởng mà cả đời Hạ Ngọc Cẩn không thể tưởng tượng ra.
E thẹn?
Đây là e thẹn sao?
Cô ấy cũng biết e thẹn?
Hạ Ngọc Cẩn ngạc nhiên sững người lại, nhất thời không thể xác định, những vấn đề cứ hiện đi hiện lại trong đầu cậu ta, không dám xác định đáp án.
Diệp Chiêu nhanh chóng định thần lại, cũng thấy xấu hổ quá, vội vàng cúi đầu, huýt một tiếng sáo, gọi Đạp Tuyết tới. Mặc kệ ông chồng đang đờ dẫn, vận lấy khinh công, với tốc độ rút lui nhanh nhất, biến mất trước mắt mọi người.
Khi trở về phủ, hai người cùng nhau mặc định không nói đến chuyện xấu hổ trên phố.
Hạ Ngọc Cẩn trèo xuống ngựa, chần chừ nói: “Cái đó, thánh chỉ cách chức…”
Diệp Chiêu điềm nhiên trả lời: “Ờ, nhận được rồi”.
Hạ Ngọc Cẩn dừng bước chân lại, chán nản, buồn bã nói: “Chúng ta sai người đi điều tra xem những lời đồn chết tiệt đó bắt đầu từ đâu. Ta không tin cái bia của tên tiên sinh âm dương chó chết nào đó đã chết vài trăm năm rồi là thật”.
“Không cần đâu”. Diệp Chiêu vừa đi vừa nói, quay đầu thấy cậu ta giật mình hoảng hốt, bèn lùi lại vài bước, giải thích: “Hoàng thượng vì thiếp mà đã chịu rất nhiều lời dị nghị, sau khi hoàn thành xong việc chỉnh đốn quân doanh kinh thành, thì việc cách chức chỉ là sớm muộn thôi. Thiếp đã có sự chuẩn bị từ lâu, chỉ là lấy việc tấm bia này ra để làm cớ thôi”.
Hạ Ngọc Cẩn tức giận, chửi nhỏ: “Đều là bọn khốn qua cầu rút ván!”.
Diệp Chiêu nhìn nhìn xung quanh, xác nhận không có người nghe trộm, liền an ủi cậu ta: “Nói năng phải cẩn thận. Thiếp lúc đầu giả dạng nam nhi xuất chinh ra trận là tùy tiện, sau này đảm nhiệm chức vụ tướng quân cũng không phải là do thiếp tự nguyện mà là do địch mạnh thiếp yếu, tình thế bắt buộc, thiếp đành đem theo quyết tâm nguyện chết, vì thống soái quân lính báo thù và thu phục Mạc Bắc nên mới làm nguyên soái. Bây giờ thiên hạ tạm thời ổn định, Hoàng thượng tấm lòng nhân hậu, không truy cứu tội lớn lừa dối Thánh thượng, mà ngược lại còn giúp thiếp sắp xếp tốt cuộc đời còn lại. Sau này có thể gác bỏ gánh nặng, không cần bận rộn luyện võ luyện binh, sống một cuộc sống ung dung tự tại, cũng không tồi…”.
Đáng tiếc là biết và làm được là hai chuyện khác nhau.
Trong câu nói cuối cùng của Diệp Chiêu còn ẩn chứa một chút nỗi buồn.
Hạ Ngọc Cẩn biết cô không đành lòng, cũng không thể cầu xin được, chỉ biết ra sức làm cho cô ấy vui: “Vào sinh ra tử bao năm như thế, cũng nên bồi bổ cơ thể, sống những ngày tốt đẹp. Sau này ta sẽ làm cho nàng vài món binh khí cổ quái của người Di ở bên ngoài. Đợi qua hai năm, cơ thể nàng khỏe hẳn, chứng ta sẽ lén trốn đi chơi. Trời rộng đất lớn, tự do tiêu diêu, chúng ta trừng trị cái ác trừ gian, làm một đôi hiệp lữ”.
Diệp Chiêu cười hỏi: “Thế còn Tuần thành ngự sử của chàng thì sao?”.
Hạ Ngọc Cẩn coi thường nói: “Đã từng thấy làm quan không đúng chứ chưa từng thấy từ quan không đúng bao giờ, ta không phải trường hợp hiếm hoi, chi bằng cùng nàng chơi vậy. Thấy nhà nào ác bá ngứa mắt, đánh cho một trận cho sướng tay. Thấy đại cô nương tiểu cô nương nhà nào xinh đẹp, thì trêu ghẹo vài câu. Thấy chỗ nào ăn ngon chơi vui, thì đến chỗ đó chơi bời. Việc quái gì phải quan tâm đến giang sơn thiên hạ, trăm họ sống chết chứ?”.
“Được thôi”. Diệp Chiêu kéo cậu ta, cười hì hì nói: “Thiếp sẽ đưa chàng lên Mạc Bắc. Ở đó khói mây mù mịt, sông dài mặt trời tròn, lại còn toàn là núi rừng, trong đó có gấu, báo đen, hổ trắng. Nhìn về phía Tây thì không thấy biên giới đâu, cưỡi ngựa ba ngày ba đêm mới có thể nhìn thấy người, ban đêm còn có sói cáo xuất hiện, giương những đôi mắt xanh lè, xúm lại cắn người, chàng dám đi không?”.
Hạ Ngọc Cẩn chống nạnh, ngẩng đầu nói: “Cái việc nhỏ này, có gì mà sợ chứ!”.
Diệp Chiêu ha ha cười lớn: “Gan lớn thế”.
Hạ Ngọc Cẩn yếu ớt hỏi: “Có rắn độc không?”.
Diệp Chiêu: “Có”.
Mặt Hạ Ngọc Cẩn trắng bệch.
Diệp Chiêu không để ý, thản nhiên nói: “Mấy con đó bỏ nọc độc đi, nướng chín lên ăn rất ngon, đến lúc đó thiếp nướng cho chàng ăn”.
Hạ Ngọc Cẩn hôm nay không muốn đánh cô ta, bèn nghiến nghiến răng nói: “Được”.
Thiếp phòng nghe thấy tướng quân bị cách chức, vừa buồn vừa vui. Mừng vì Diệp Chiêu có thời gian chơi cùng bọn họ, buồn vì công lao bao năm bây giờ bị bạc đãi. Dương thị là buồn bã nh