XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342188

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2188 lượt.

tâm trạng cũng tốt lên một chút, tiện mồm hỏi: “Liễu Nhi à, ngươi sống ở Đại Tần lâu thế, hiểu được nhân tình phong thổ ở đó, ngươi thấy đàm phán rốt cuộc có tốt không?”.
Liễu Tích Âm cười xinh đẹp: “Những việc thế này, làm sao đàn bà con gái có thể tham dự vào được ạ?”.
“Đông Hạ chúng ta không có nhiều quy tắc đến thế, cứ nói không sao”. Đông Hạ Vương cũng chả hy vọng nhiều ở cô ta, chỉ là tâm trạng buồn bã, muốn trêu mỹ nhân một chút.
Liễu Tích Âm hơi ghé sát vào, tính toán gì đó, cố tình ngây thơ hỏi: “Nói hay, có được thưởng không?”.
Đông Hạ Vương nhìn ra cô đang tính toán, cũng không nhỏ nhen liền vuốt ve bàn tay mềm mại của cô: “Có”.
Liễu Tích Âm bèn ngồi thẳng lưng, xòe bàn tay ra tính toán: “Có thể đàm phán”.
“Ờ?” Đông Hạ Vương tò mò hỏi: “Tại sao?”.
“Người đừng quên, Đại Tần vừa mới trải qua thiên tai, vô cùng thiếu thốn lương thực”. Liễu Tích Âm do dự một lúc, tiếp tục nói: “Đông Hạ muốn liên kết với Kỳ Vương khởi binh phải mưu tính mất mấy năm, lương thực dồi dào, trận chiến này tiếp tục tiêu tốn lương thực, thì Đại Tần tuyệt đối không thể đáp ứng được. Bọn họ phái tới nhiều quân như thế, ai ai cũng đều phải ăn mặc, chỉ cần ngày nào ở biên ải, thì là ngày đó phải mở kho lương cho quân đội, còn phải nơm nớp lo sợ phòng ngự, không làm được việc gì khác. Giang Đông, Giang Bắc hai vùng đất trù phú này lại nằm trong tay chúng ta, nên không thu được lương thực và tiền bạc. Quốc khố Đại Tần nghèo nàn như thế, chưa đến hai năm là dân không có gì ăn, nội chiến liên miên, vì thế Đại Tần Hoàng đế còn muốn đàm phán hơn chúng ta, để lấy thời gian khôi phục lại đất nước”.
Đông Hạ Vương cau mày hỏi: “Bọn họ đã muốn đàm phán như vậy, tại sao chúng ta lại phải đàm phán với họ?”.
Liễu Tích Âm mỉm cười nói: “Dù sao bây giờ là cục diện tiến thoái lưỡng nan, Đông Hạ muốn chỉnh đốn lại quân đội cũng cần thời gian. Cái việc đàm phán này, đàm phán một ngày cũng là đàm phán, đàm phán hai năm cũng là đàm phán, chủ yếu xem mấy người đàm phán thế nào… Chúng ta ra một cái giá cao, lôi kéo bọn họ, cho bọn họ hy vọng, đợi chỉnh đốn quân đội xong, tìm thời cơ, rồi đánh cũng không muộn”.
Đông Hạ Vương nhặt lấy tờ thư báo, tán dương: “Mỹ nhân thông minh, Hoàng nhi Y Nặc cũng có ý như thế”.
Liễu Tích Âm đỏ mặt, cúi đầu, nũng nịu nói: “Đã nghĩ đến điều này rồi, còn trêu chọc người ta làm gì chứ?”.
Đông Hạ Vương trầm tư: “Cứ để Đại Tần hao tổn, cho dù thực sự không đánh hạ được, thì Đông Hạ vẫn trấn thủ Giang Đông, thỉnh thoảng lại cho một đội quân nhỏ quấy rối, cũng có thể khiến Đại Tần cắt đất bồi thường, tức giận chịu sự thiệt thòi lớn”.
Liễu Tích Âm tán thành: “Đúng vậy”.
Đông Hạ Vương ôm lấy cô, hỏi: “Mỹ nhân muốn thưởng gì nào?”.
Trong mắt Liễu Tích Âm lóe lên dã tâm, uất ức nói: “Đại Hãn tương lai sẽ đăng thượng cửu ngũ, phong em làm tần, em lại không phải là người Đông Hạ, ngoài dựa vào sự sủng ái của Đại Hãn ra, thì chẳng có cái gì cả, nếu bị những người phi tử khác coi thường…”.
Cô càng có dã tâm tranh giành trong hậu cung, Đông Hạ Vương càng an tâm, nghe thấy ẩn ý trong lời nói của cô, trong lòng vui mừng, liền ôm lấy cô mà nói: “Được được, nếu đăng cơ, lúc đó ta sẽ cho em làm ái phi của ta”.
Sau khi mây mưa, Liễu Tích Âm bước ra ngoài lều, len lén đi đến nơi cô trồng hoa, liền thấy tâm phúc của đại Hoàng tử ở bên ngoài canh chừng, còn đại Hoàng tử trốn ở nơi tối, mỉm cười, rồi len lén bước tới, chuyển lời: “Đại Hãn đã quyết định đàm phán, em đã dò hỏi ý của người, khuyên nhủ đã không còn tác dụng nữa, chi bằng chàng nên đi trước một bước, dùng cách khác đi, đừng để công lao này rơi vào tay Hoàng tử Y Nặc. Mấy ngày này, em sẽ cố gắng ở bên ông ta, tiếp tục thăm dò tin tức cho chàng…”.
Đại Hoàng tử nắm lấy tay cô, cảm động nói: “Liễu Nhi tốt của ta, đợi hoàng vị an bài, ta nhất định sẽ không phụ nàng”.
Liễu Tích Âm vừa e thẹn vừa thương yêu nói: “Em yêu chàng, tự giác làm vì chàng, tan xương nát thịt cũng không sợ, còn mong gì chứ?”.
Đại Hoàng tử liền thề với trời: “Sau này Đông Hạ hậu cung, ta không để nàng làm Hoàng hậu, nhưng cũng ngang với Hoàng hậu”.
Liễu Tích Âm cúi đầu, nhìn nhìn góc tay áo, e thẹn vô cùng.
Đại Hoàng tử hỏi: “Bây giờ Hoàng tử Y Nặc ở tiền tuyến, đàm phán e là do cậu ta đi?”.
Liễu Tích Âm cười: “Cậu ta có tôn quý thế nào, có thể tôn quý hơn Đại Hãn sao? Chàng hôm nay trước mặt Đại Hãn có nhắc tới tên Trại Hãn, trong lòng ông ta đã xao động, cũng dấy lên mối nghi ngờ. Chàng cứ tiến triển theo hướng đó, còn em giúp chàng nói thêm vài câu, không sợ ông ta không giúp chàng. Chàng có thể khuyên Đại Hãn ra mặt đàm phán, sau đó ở bên cạnh giúp đỡ, vừa biểu hiện sự cầu khẩn đàm phán của Đại Hãn có vẻ như rất thành ý, lại mượn danh nghĩa của phụ thân để trấn áp thế lực của Hoàng tử Y Nặc. Để cái tên đầu óc phát sốt đó thấy rõ ai là hoàng huynh, thấy rõ tình thế, như thế không phải tốt hơn sao?”.
Đại Hoàng tử thấy cũng có lý, vội vàng từ biệt, trở về bàn bạc với thuộc hạ của mình.
Liễu Tích Âm vẫn ở nguyên chỗ đó, dịu dàng và chăm chú