Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342434
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2434 lượt.
m vài lần, cũng coi là đọc hiểu được là em trai mình đang tố cáo tội lỗi sau lưng mình, đổ hết nguyên nhân thất bại cho bộ tộc Ha Mặc Tỳ, cũng là cữu tộc nhà mình, đồng thời đề ra chiến thuật đàm phán để kéo dài thời gian…
Đông Hạ Vương tính tình nóng nảy, lại xót xa con mình khinh suất, lại hận sắt không thể đúc thành gang được, trước mặt bao người chửi rủa thậm tệ: “Quyền chỉ huy nằm trong tay em trai ngươi, ngươi tranh cái gì mà tranh?! Chỉ có cái sức bò, cả bụng đầy cỏ rác! Làm việc không thận trọng, mẹ kiếp thật đáng ghét!”.
Đại Hoàng tử tính tình cũng nóng nảy, lại xót xa trước sự tổn thất của cữu tộc, thấy cha không hỏi rõ trắng đen, đã chửi mắng thậm tệ, liền tức giận: “Bộ tộc Ha Mặc Tỳ là tướng mạnh lính giỏi. Cái tên khốn Y Nặc có dã tâm riêng, không những câu kết với các bộ tộc mới nổi như Đức Đồ Mộc, Hoắc Hoắc Ha Thản, Cách Hổ, làm lớn mạnh thanh thế của bọn họ, còn khống chế thế lực của con. Cái dã tâm hổ lang đó, ai ai cũng đều biết! Bây giờ chiến bại, người không trách tội hắn ta điều động không tốt, thống soái bất lực, lại đến mắng con?! Nếu hắn ta sớm để cho bộ tộc Ha Mặc Tỳ hoặc bộ tộc Hỗ Đặc ra trận! Thì làm gì xảy ra nhiều chuyện đau đầu như thế chứ?”.
Đông Hạ Vương vô cùng tức giận, quất mạnh cho anh ta mấy roi: “Ông đây vẫn chưa chết? Lũ chúng bay tranh cái gì mà tranh?! Còn sợ sau này hoàng vị không nằm trong tay ngươi sao?”.
Đại Hoàng tử hét lớn: “Y Nặc có nhị hoàng đệ giúp đỡ, còn con thì khác! Con chỉ có một mình, ngoài cha ra thì ai giúp con chứ? Mẫu phi ơi, mẫu phi! Sao người ra đi sớm thế!”. Anh ta đau đớn xót xa, khóc lóc không thôi.
Đông Hạ Vương nghe thấy tên của Trại Hãn, người con gái ra đi trong lúc đẹp nhất và mối tình thanh mai trúc mã ngọt ngào nhất… Trong lòng liền dịu lại phần nào, rồi lại nhìn đứa con mình yêu thương nhất, do mình nuôi lớn. Từ khuôn mặt giống mình của cậu ta, dường như đang nhìn thấy hình bóng ngông cuồng của mình khi còn trẻ tuổi, đó là những tháng ngày thanh xuân có thể mong ngóng nhưng không thể quay về được nữa, trong lòng liền hoàn toàn dịu lại. Mơ hồ thì cũng thấy nó nói cũng có lý, nếu Y Nặc thế lực quá lớn, lại có Ô Ân hỗ trợ, sau khi mình mất đi, chưa chắc đã không xảy ra loạn, đến lúc đó vị trí của Ha Nhĩ Đôn sẽ gặp nguy hiểm.
Y Nặc có thể lấy dã tâm của mình, vì báo thù mà giết chết Anh La Cổ và lục Hoàng tử, cũng có thể lấy dã tâm của mình, vì hoàng vị mà giết chết Ha Nhĩ Đôn của ông ta. Đứa con này dùng binh đánh trận tuy đứng thứ nhất, nhưng tâm địa lại độc ác, tâm tư phức tạp, không thể không đề phòng.
Đông Hạ Vương cúi đầu suy nghĩ khá lâu, hỏi: “Đàm phán thì thế nào?”.
Những gì địch tán thành thì nhất định phải phản đối, đại Hoàng tử gân cổ lên nói: “Đàm phán cái gì chứ? Đông Hạ dũng sĩ sao có thể bị con đàn bà đó làm cho sợ hãi chứ! Tiếp tục đánh! Nó không dám đánh, con đi đánh!”.
Đông Hạ Vương do dự, hất tay, bảo anh ta lui đi.
Đại Hoàng tử còn muốn tranh, nhưng Liễu Tích Âm đứng ở góc tường, mắt cứ nhìn vào anh ta.
Liễu Tích Âm tuy không hiểu tiền tuyến đã xảy ra chuyện gì, nhưng từ cuộc đối thoại của họ cũng hiểu được phần nhiều, thuận thế đồng tình nhìn cậu ta một cái, len lén ra hiệu: “Dừng đến đây thôi, đừng tranh nữa”, biểu hiện anh ta tạm thời kìm chế sự tức giận lại, đợi sau này hãy nói. Đại Hoàng tử nghĩ thấy cũng đúng, bèn vâng lệnh lùi đi.
Đông Hạ Vương sau khi con trai đã đi, càng nghĩ càng tức giận, ngồi thẫn thờ trên chiếc thảm. Liễu Tích Âm liền ngoan ngoãn đi đến, giúp ông ta bóp vai bóp chân, dịu dàng nói: “Đại Hãn đừng tức giận, môi còn có lúc va phải răng nữa là, thỉnh thoảng nghĩ không thông cũng là chuyện bình thường, khuyên nhủ vài câu là được mà. Đại Hoàng tử có hiếu nhất, nghe lời nhất, tấm da hổ trắng người nằm, do anh ta săn được, nghe nói là cát triệu, lập tức mang đến biếu người. Mấy ngày trước, hai người cùng nhau đi săn, không phải vô cùng vui vẻ sao?”.
Đông Hạ Vương “hừ hừ” hai tiếng, mỹ nữ mà Kỳ Vương tặng cho ông ta, ông ta đều sai người âm thầm điều tra qua. Có hai người từ nhỏ đã được nuôi dưỡng ở Kỳ Vương phủ, ông ta lo lắng là mật thám, chơi xong rồi thưởng cho thủ lĩnh ở các bộ tộc khác. Nhưng lai lịch của Diệp Liễu Nhi lại khá trong sạch, đã tra hỏi riêng bà lão mà nhặt được cô ta, xác nhận không phải cô nương do Kỳ Vương phủ cố tình nuôi nấng, trí nhớ lại không rõ ràng. Vốn dĩ định bán cho lầu xanh, nhưng trên đường đi bị quản sự của Kỳ Vương phủ thấy xinh đẹp, bèn mua lại. Tuy khí chất cũng không hơn bình thường, lại là gái đồng trinh, nhưng múa rất đẹp, cũng không phải là khuê tú đoan chính gì nhà người, chắc là một hoa khôi tương lai mà lầu xanh nuôi dưỡng hoặc là thị nữ được tặng cho đại quan quý nhân. Sau này khôi phục lại một phần trí nhớ, sau khi tra hỏi, mới biết là tội nô, cũng giống với suy đoán. Thân thế không có chỗ dựa, lại biết nịnh nọt, có một chút lòng tham, lại thích ngọc ngà châu báu, lụa là gấm vóc, kỳ hoa dị thảo, ăn uống chọn lựa, một người con gái như thế ở đâu cũng có, không khó nắm bắt.
Ông ta nhìn mỹ nhân đang cẩn thận hầu hạ,