Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342133

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2133 lượt.

âm nhập vào cửa Đông, đánh vào kho lương của quân mình.
Đại Hoàng tử chưa bao giờ gặp Diệp Chiêu, không rõ cô tướng mạo ra sao, có chút hoài nghi: “Nếu Diệp Chiêu ở phía sau, tên ở phía trước là ai?”.
Đồ Ba theo Hoàng tử Y Nặc thừa cơ nói: “Kỳ Vương sứ tiết là giả, Diệp Liễu Nhi hành sự theo lệnh của Kỳ Vương sứ tiết, có thể thấy con tiện phụ đó là thích khách do Đại Tần phái tới”.
Tướng quân Nặc Nhĩ Khải đi sau đại Hoàng tử cười lớn: “Tôi thấy lạ là người đẹp làm sao lại làm việc ngu ngốc? Hóa ra có người giả truyền mệnh lệnh Kỳ Vương, lừa cô ta”. Nói trăm nghìn lần, bọn họ có chết cũng không thừa nhận Liễu Nhi có quan hệ với Đại Tần: “Đúng là cô nương đáng thương, bị người ta lừa làm bia đỡ đạn”.
Đồ Ba tức giận, lệnh cho người tiếp tục thẩm vấn tra khảo Diệp Liễu Nhi,
Đáng tiếc thay tướng quân Nặc Nhĩ Khải chỉ sợ đêm dài lắm mộng, sợ Diệp Liễu Nhi nói ra những lời không nên nói, nên đã sớm sắp đặt người, ra tay trong khi thẩm vấn, làm sao cho cô ta mau chóng chết đi.
Đại Hoàng tử hận cô ta giết chết cha mình, lại nhớ đến những ngày tháng quấn quýt mê đắm kia, phải vĩnh biệt giai nhân, lòng đau như cắt. Vì sự tự tôn của nam nhi, anh ta tự thuyết phục mình tin theo lời của tướng quân Nặc Nhĩ Khải, chắc như đinh đóng cột rằng Diệp Liễu Nhi bị người ta lừa gạt, mới ra tay, cuối cùng vẫn bảo vệ mình, chịu đựng sự đánh đập cũng không khai ra những lời có hại cho anh ta. Cho nên, anh ta mang tất cả thù hận chất lên người Hoàng tử Y Nặc và Kỳ Vương. Nếu như không phải hai tên cẩu tạp chủng này, sự việc đâu tệ đến mức này?
Hoàng tử Y Nặc không để ý đến tâm sự của huynh trưởng, anh ta nhìn chằm chằm vào Diệp Chiêu trong đại quân, nói: “Mở cửa thành, điểm binh, nghênh chiến trực diện”.
Đại Hoàng tử lắc đầu: “Trước sau đều có địch, rút”.
Hoàng tử Y Nặc nói: “Diệp Chiêu ở phía trước có lẽ là giả, chỉ cần vạch trần bộ mặt thật, lòng quân chắc chắn sẽ bị lung lay, có thể thừa thắng truy đánh, đây là cơ hội tốt nghìn năm hiếm có”.
Đại Hoàng tử kiên quyết làm trái lại với anh ta: “Diệp Chiêu ở phía sau lẽ nào không có khả năng là giả mạo? Không thể mang người của bộ tộc vào nguy hiểm được!”.
“Ngươi muốn rút, cứ rút!”. Hoàng tử Y Nặc không để ý Đại Hoàng tử, dẫn tướng sỹ của mình theo, mặc áo giáp, ưỡn người nghênh chiến.
Tướng quân Nặc Nhĩ Khải vội vàng hỏi: “Đại Hoàng tử, chúng ta làm sao đây?”
“Ngang ngạnh!”. Đại Hoàng tử vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ đột nhiên cười nhạt: “Nhờ vào trận này cho hắn chết chẳng phải càng tốt sao? Chúng ta tập hợp quân lính tinh nhuệ, tìm người mang theo cả những thủ lĩnh bộ tộc đang hôn mê đi, rút theo cửa Nam!”.
Từ cửa Đông đến cửa Tây, tốc độ chậm hơn so với dự tính, Hạ Ngọc Cẩn đợi mãi chưa thấy Diệp Chiêu đến, lại thấy Y Nặc Hoàng tử bất ngờ mở cửa thành, dẫn thiết kỵ Đông Hạ, khí thế ngút trời, đánh địch chính diện. Trong lòng anh ta rất lo lắng, cán đao trong tay ướt đẫm. Trong đầu cứ vẳng lên ba chữ “làm sao đây”.
“Quân địch tiến công, nhất định phải nghênh tiếp”. Trịnh tướng quân dứt khoát nói: “Mời chủ soái ra lệnh”.
Nhưng, trên vai là bộ áo giáp không cách nào động đậy được, dưới là con tuấn mã không quen thuộc, trên tay là thanh đao giả chỉ cần đụng vào là gãy.
Quận Vương gầy yếu phải chiến đấu thế nào đây?
Nếu nghênh chiến, chân tướng của chủ soái giả mạo sẽ bị lộ, phải làm thế nào?
Nếu không nghênh chiến, chứng tỏ chủ soái nhát gan, tình hình sẽ càng xấu hơn.
Thời gian không thể kéo dài được.
Tướng quân và cận vệ vây quanh Hạ Ngọc Cẩn rơi vào sự hoang mang tột cùng, người thông minh đã có thể dự cảm được cục diện lòng quân lay động, binh bại như núi đổ.
Ai có thể tránh được sóng dữ?
“A Chiêu nói với ta”. Hạ Ngọc Cẩn nâng đại đao lên, lắc cái cổ kẹt cứng, kiêu ngạo ngẩng đầu lên: “Cô ấy nói rằng việc một chủ soái cần làm lúc này chỉ có một…”.
Tất cả mọi người đều không chớp mắt nhìn anh ta.
“Văn tử gián, võ tử chiến. Càng là cục diện càng khốc liệt, tướng quân phải đi lên trước! Cho nên, theo ta…” Hạ Ngọc Cẩn nhấc đao lên, chỉ về hướng Y Nặc Hoàng tử, đạp mạnh sườn ngựa, ra lệnh như sâm rền: “Theo ta xông lên!”. Trại Ngọc Lang vội vàng phát lệnh thay anh ta.
Tuấn mã màu trắng, bóng người màu bạc, tiến lên như bay trên trời, không hề do dự, xông thẳng vào quân Đông Hạ.
Cho dù có rắc cạn máu, cho dù có rơi đầu, cho dù biết chắc là sẽ chết, anh ta vẫn phải mang hết dũng khí của tất cả tướng sỹ, xông về phía trước.
Bởi vì…
“Ta là đại tướng quân binh mã thiên hạ!”.
Tướng không sợ chết, lính có gì sợ?
Tướng sỹ Đại Tần được sự anh dũng của chủ soái cổ vũ, không chịu yếu thế, phóng ngựa theo sát, sỹ khí dương cao, thề cùng chủ soái vào sinh ra tử.
Tiếng trống trận lại vang lên, cờ bay phấp phới, tiếng hô hét chấn động bầu trời.
Trong vạn quân xông lên, anh ta cưỡi ngựa đi đầu.
Hoàng tử Y Nặc trên vai có vết thương cũ, cứ đau ê ẩm, anh ta quyết tâm giơ tay lên, lính cầm cung lại lắp tên lên, bắn ra.
Theo tiếng gà gáy của gà trống, sao mai trên bầu trời dần dần khuất đi.
Khắp trời là m