Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342445

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2445 lượt.

ủa cô học trò Diệp Chiêu còn đang lang thang ở tận đấu tận đâu, nghe hỏi nhưng mặt cứ nghệt ra, nhìn sững cậu ta một lúc lâu rồi như vừa chợt tỉnh, lưỡng lự hỏi: “Công à? Công gì cơ? Việc thêu thùa tôi không làm được đâu, hay là… hàng ngày tôi sẽ dọn dẹp phòng cho anh?”.
Cái đồ đáng ghét này không hề lắng nghe gì hết!
Hạ Ngọc Cẩn tức gần chết, nếu không phải sợ vì không cẩn thận mà đập vào chân thì đã lấy cái chùy treo trên tường xuống ném vào đầu cô ta.
“Đừng giận, khi học là tôi hay bị sao nhãng”. Diệp Chiêu có chút áy náy, vội vàng rót trà rồi mài mực để làm giảm bớt sự tức giận của cậu ta. Thậm chí còn lấy thanh kiếm Bích Thủy mình sưu tập được đưa cho anh ta xem, nịnh nọt nói: “Đừng nghĩ nữa, sách không phải một lúc mà học hết được. Thanh kiếm này đúng là ngàn vàng khó kiếm, biết bao nhiêu người học võ thậm chí tình nguyện lấy tính mạng ra để có được nó, anh có chơi thử không?”.
Hạ Ngọc Cẩn sờ một lúc, thẫn thờ hỏi: “Có chém chết được cô không?”.
“Anh ấy hả?”. Diệp Chiêu lắc đầu không chút do dự.
Hạ Ngọc Cẩn gục luôn lên trên bàn, không thèm nhúc nhích nữa.
Sự si mê vũ khí của vợ đúng là hết thuốc chữa.
Hạ Ngọc Cẩn sợ mình bị chọc tức đến mức chết non, cuối cùng chỉ cần cô ta nhớ kỹ một điều: “Trước mặt mọi người phải giữ thể diện cho phu quân”, sau đó bỏ hoàn toàn kế hoạch dạy học.
Hơn nửa tháng sau, phủ Nam Bình Quận Vương sửa chữa xong, An Vương phủ tiến hành chia nhà.
An Thái Phi tuy rất yêu cậu con trai bé nhỏ, nhưng sống chết cũng không muốn ở cùng với cô con dâu để đỡ phải chịu bực tức. Thế là dù có đau lòng bà cũng đành ở lại với con trai lớn. Bà chọn khá nhiều tâm phúc trung thành năng nổ trong đám người hầu kẻ hạ để đưa sang Quận Vương phủ cho con trai sai bảo, tránh cho anh ta khỏi bị vợ bắt nạt.
Hạ Ngọc Cẩn không chắc chắn sau này có ly hôn với vợ hay không, nên không có ý định ở cùng phòng với cô ta. Nhưng gần đây tình cảm của hai người có vẻ tốt lên, liền chọn hai khu vực cạnh nhau, mỗi người ở một khu. Từ đây một bên là binh khí như rừng, bóng đao ánh kiếm, còn một bên là dế kêu lục lạc, chim hót hoa thơm, nhìn có vẻ rất kỳ dị. Dương Thị chọn một khu cách xa cả tướng quân và Quận Vương, một lòng chăm sóc việc bếp núc. My Nương và Huyên Nhi vì muốn tranh giành Thính Hoa Tiểu Viện gần nhất với Lăng Sương Các mà tướng quân ở nên gần như cãi nhau ầm ĩ. Người này mắng người kia là hồ ly, người kia thì mắng người này là ngực to óc bé, suýt nữa thì hai bên đánh nhau to. Cuối cùng bị Hạ Ngọc Cẩn phát hiện ngăn lại, rồi cùng bị chuyển đến U Nguyệt Hiên cách Lăng Sương Các xa nhất…
Tình cảnh chiến tranh loạn lạc, bận đến mức hiếm thấy.
Sau khi chuyển nhà xong, quan phục của Hạ Ngọc Cẩn cũng được phát xuống, tay nghề của các tú nương trong cung thật giỏi. Trên nền gấm màu xanh lục rất mới có thêu hoa màu vàng, nhưng lại rất nhã nhặn đặc biệt, mặc lên trông rất phong độ.
Diệp Chiêu khen: “Mặc lên trông rất đẹp, có dáng của quan lớn”.
“Đi đi, ai tin vào con mắt của cô?!”, Hạ Ngọc Cẩn tuy miệng nói phản đối, nhưng trong lòng lại rất thích lời khen ấy. Cậu ta đi đi lại lại trong sân, vừa khéo đi đến trước mặt của Thu Hoa và Thu Thủy, liền hỏi bọn họ xem thấy thế nào.
Thu Hoa và Thu Thủy do có lệnh của tướng quân, không dám nói lời lạnh nhạt với anh ta, nên cùng nhau nỗ lực tán dương.
Thu Hoa: “Quận Vương khác hẳn so với trước đây, bây giờ có dáng người rồi, đúng là rất đẹp!”.
Thu Thủy: “Có cần mấy cô thợ thêu làm thêm một cái đai thắt trên đầu màu xanh lá cây không ạ? Đem viên minh châu lớn mà tướng quân có chạm lên trên, thành một bộ nhất định sẽ đẹp!”.
Hạ Ngọc Cẩn tự thề.
Cậu ta mà còn nói chuyện với bọn người bên cạnh Diệp Chiêu nữa, cậu ta sẽ biến thành con lợn!






Chuyện xưa ở Mạc Bắc
Dù cho sau lưng, Thu Hoa và Thu Thủy có dùng bao nhiêu lời lẽ và thái độ khắt khe nghiệt ngã với Hạ Ngọc Cẩn thế nào đi chăng nữa nhưng chỉ cần Diệp Chiêu xuất hiện là hai người bọn họ liền biến thành hai con cừu non thật thà và nghe lời, mặt mũi tỏ vẻ ngây thơ vô tội, cứ như là bọn họ chưa làm bất kỳ việc xấu nào bao giờ vậy.
Đàn bà trở mặt thật nhanh, thật khiến cho người ta phải kinh ngạc.
Hạ Ngọc Cẩn tức giận đùng đùng phẩy tay đi vào.
Thu Hoa và Thu Thủy lập tức lè lưỡi nhìn theo bóng dáng anh ta và nhẹ nhàng vỗ tay reo mừng.
Sau đó…
Mộng ước tuổi thiếu niên không có kết quả.
Ngày đó, khói lửa vùng Mạc Bắc liên miên, tiếng chém giết kinh động đến tận trời xanh. Cha mẹ của bọn họ đều bị chết thảm trong lúc thành bị chiếm, nhà cửa bị hủy hoại, ân ân oán oán tuổi thiếu thời đem so với nỗi hận của quốc gia, tự nhiên trở thành việc không đáng nhắc tới.
Hai người liên thủ chống lại Man Kim, quan hệ cũng bắt đầu tốt lên.
Hồ Thanh vẫn thích cứ năm ngày ba bữa lại chọc tức Diệp Chiêu, coi như là trả thù việc năm xưa.
“Hồ Ly và ta là huynh đệ, hắn đã lớn thế rồi mà vẫn độc thân thì cũng đủ đáng thương rồi. Các ngươi đừng có làm bại hoại thanh danh của hắn ta,


Insane