Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342213

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2213 lượt.

t một hơi, lúc ngẩng đầu lên, trong đôi mắt nhỏ dài kia có ánh khinh thường đã bị ý cười nhẹ nhàng che đi, anh ta thở dài: “Tướng quân phân cho một đống nhiệm vụ, bận đến nỗi ngủ cũng không nhắm được mắt”.
“Đồ đàn bà hung dữ đúng là chỉ biết sai khiến người khác. Xem sắc mặt của huynh tiều tụy thế này, chậc chậc…”. Hạ Ngọc Cẩn có cảm giác đồng bệnh tương lân với anh chàng bị vợ mình áp bức, liền gọi ông chủ, bảo mang hai bình rượu Hoa Điêu ngon nhất và nửa cân tai lợn muối lên, ngồi xuống rồi khuyên giải: “Với tài năng của Hồ huynh đệ, tham gia kỳ thi mưa xuân, trúng cử nhân tiến sỹ không thành vấn đề, hà cớ gì phải làm một tham mưu nhỏ bé, quá thiệt thòi rồi”.
Hồ Thanh chậm rãi nói: “Cũng tạm được”.
Hạ Ngọc Cẩn hỏi: “Huynh quen vợ tôi như thế nào?”.
Hồ Thanh nghĩ một lát rồi nói: “Gia phụ là gia sư của Diệp gia, tôi quen biết tướng quân từ nhỏ.”
Hạ Ngọc Cẩn cười nói: “Ha ha, cô ta nói khi còn nhỏ mình rất hung dữ.”
Hồ Thanh gật đầu: “Đâu chỉ có hung dữ, rõ ràng là đồ khốn kiếp. Từ nhỏ đã mặc quần áo con trai, ngang ngược, huênh hoang. Thấy người nào không vừa mắt là tùy tiện bắt nạt, việc xấu xa gì cũng có phần của cô ta. Diệp lão tướng quân rất hận với những hành vi của cô ta, ba ngày hai bữa ăn đánh, nửa tháng một lần quát đuổi cô ta ra khỏi nhà”.
Hạ Ngọc Cẩn thấy hiếu kỳ liền hỏi: “Người ở Mạc Bắc đều không biết cô ta là nữ à?”.
Hổ Thanh trợn mắt với anh ta: “Huynh thấy mang tiếng trong nhà có một đứa con trai ngỗ ngược hay là có một đứa con gái ngỗ ngược hơn?”
Đều là mất mặt, đương nhiên phải chọn cái nào đỡ hơn rồi.
Diệp gia không ngăn được sự ngỗ ngược của Diệp Chiêu, lại không có mặt mũi nào thừa nhận cô ta là con gái, đành phải ra lệnh cấm với người trong nhà.
Diệp Chiêu thân hình cao ráo, võ công cao cường, nói năng hành xử còn hung hãn hơn cả con trai. Nói cô ta là con gái, có khác nào chỉ vào con hổ mà bảo rằng đây là cừu, sẽ không có ai tin cả.
Lâu dần, người ở Mạc Bắc đều tưởng rằng Diệp gia có ba người con trai.
Hạ Ngọc Cẩn muốn hiểu rõ mấu chốt, hỏi: “Huynh ghét cô ta, việc gì phải đi theo cô ta làm việc chứ?”.
“Ghét? Có thể thế.” Tâm tự của Hồ Thanh chợt ngẩn ngơ, bất giác anh ta nhớ lại buổi tối cách đây sáu năm và một lần nữa lại rơi vào cơn ác mộng tưởng như vĩnh viễn không bao giờ có thể tỉnh lại.
Lửa cháy bùng bùng vây quanh người, mùi máu tanh xộc vào mũi.
Thành Ung Quan của Mạc Bắc bị phá, Diệp gia là mục tiêu giết chóc đầu tiên, phu nhân thê thiếp, a hoàn thị nữ, kẻ hầu người hạ không ai thoát được. Trong ánh lửa ngút trời, Hồ Thanh được cha giấu trong sọt để đồ của phòng chứa củi, phía trên phủ một lớp cỏ dày, cha dặn dò anh ta: “Phải sống cho tốt.” Anh ta tận mắt nhìn thấy cha mình còn chưa kịp xông ra ngoài, thì đã bị quân Man Kim chém một đao đầu rơi xuống đất, còn làm bóng đá với nhau, cười nói huyên náo, so xem ai có được bóng tròn nhất, đá được xa nhất.
Máu tươi chảy theo mặt đá xanh, từ từ lan ra, ngấm vào sọt đan bằng liễu, thấm ướt gấu áo của anh ta, vẫn còn hơi ấm.
Thân thể của cha nằm bất động, sống lưng của tuổi già đã vĩnh viễn ngủ yên.
Ông không bao giờ còn phải đọc tứ thư ngũ kinh ru con ngủ với âm thanh khó nghe hằng đêm nữa.
Bên tai nhét đầy những âm thanh hoan hỉ của bọn dã thú, phụ nữ bị hãm hiếp thét lên những tiếng xé lòng, tiếng gào thét phẫn nộ của đàn ông. Âm thanh điên cuồng thét lớn phải chăng là của Tiểu Mã vốn thường ngày yếu đuổi? Âm thanh khóc lóc xin tha có phải là của Hồng Tụ tỷ tỷ tốt bụng vẫn đưa thuốc cho anh ta mỗi khi bị thương không? Tiểu Mao con trai tám tuổi của Lưu Đại Thẩm nhà bếp bay trên không trung, rơi xuống đất lăn hai vòng, bị đao sắc xuyên qua, không động đậy nữa. Cậu bé đó sẽ không còn phải lén lút tìm Hồ Thanh học chữ, mơ mộng làm tú tài nữa?
Còn ai nữa? Còn ai có thể sống được?
Anh ta hoảng loạn đến mức mất đi thần trí.
Sau một trận run rẩy cực độ, tất cả lại trở về sự yên lặng.
Đêm đến, quân Man Kim đốt đuốc lục lọi khắp nơi, nói rằng phải tìm ra tên cẩu tử của Diệp gia.
Sau một hồi tìm kiếm kỹ càng, không có con cá nào mắc lưới cả.
“Ở đây còn có một tên tiểu tạp chủng! Đúng là rất biết trốn, chết với ông mày.”
Quân Man Kim phát hiện ra anh ta, chúng hả hê sung sướng nhấc cổ anh ta ra khỏi cái sọt đan bằng liễu, để rồi sau đó sững sờ khi thấy mình bị chặt làm đôi ngang lưng, với Hồ Thanh ở trong tay cùng rơi xuống đất.
Trong vũng máu chảy tràn trên mặt đất, Hồ Thanh ngẩng đầu lên.
Trong cơn hoảng sợ, qua ánh lửa chói mắt như hoa sen đỏ, Hồ Thanh nhìn thấy một người đứng đó, uy phong lẫm liệt như một chiến thần. Ị
Mái tóc dài rối tung bay nhẹ nhàng trong gió đêm lạnh buốt. Khắp người cô nhuộm đỏ máu tươi. Đôi mắt màu lưu ly đỏ ngầu, tay phải cầm thanh bảo kiếm vẫn đang còn rỏ máu, tay trái chìa ra về phía anh ta.
Anh ta ngồi trên đất, nhất thời không động đậy được.
“Đi!” cô nói: “Đi với tôi!”.
Được giọng nói kiên định cổ vũ, cuối cùng anh ta cũng đứng dậy cắm cúi đi theo cô. Hai người đi đến bên bức tường phía sau phòng chứa củi, ở đ