Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342216
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2216 lượt.
ó có một mật đạo nhỏ cô thường dùng để trốn ra ngoài mỗi khi bị nhốt. Ra đến ngoài, Diệp Chiêu chém chết hai tên lính Man Kim, sau đó dẫn Hồ Thanh cùng len lỏi luồn qua mấy nhà dân. Với bản lĩnh của Diệp Chiêu, hai người rẽ trái rồi rẽ phải, cuối cùng cũng trốn thoát được sự phong tỏa của quân Man Kim, trốn vào rừng cây trên núi Ô Sơn ở ngoài thành.
Chạy trốn cả đêm, anh ta mệt đến nỗi thở không ra hơi, hai chân như đeo vật nặng ngàn vạn cân, không thể nào bước đi được nữa.
“Nghỉ ngơi một lúc đi”. Cô dừng bước, đứng ở sườn núi, nhìn về chân núi, nói khẽ: “Lửa thành Ung Quan, ngày càng lớn.”
Gió kèm theo hơi nóng, thổi qua ngọn cây, tấu lên khúc nhạc tang tóc thê lương.
Những tiếng kêu tuyệt vọng vẫn cứ không ngừng vọng vào tai.
Hai con người từng căm hận nhau giờ lại sát vai bên nhau cùng lặng lẽ nhìn. Nhìn đám lửa bùng bùng đang vẽ lên trên tấm phông màn đêm cảnh ánh chiều tà xán lạn, tàn nhẫn nuốt chửng hết nhà cửa. Bạn bè ở Diệp phủ, bạn học ở thư viện Tư Tĩnh, rượu ngon ở Quế Hương Tửu Tứ, mỹ nhân phố Tây, đồ cổ ở Nguyệt Nha Lâu, hoa mai ở Vạn Cổ Hiên… Chỉ khi mất đi, mới hiểu hết được tất cả sự đẹp đẽ ấy.
Anh ta mơ ước áo gấm vinh quy, hiếu thuận với cha.
Nhưng, quê hương ở đâu? Cha giờ ở đâu?
Không về được nữa rồi.
Không bao giờ về lại được nữa rồi.
Một luồng không khí mới mẻ tràn vào khoang ngực, nỗi sợ hãi dần tiêu tan, nỗi đau xé tan cõi lòng, nước mắt từng giọt từng giọt nhỏ xuống đất.
Một người con trai mười sáu tuổi, cuối cùng cũng ôm lấy đầu gối, khóc đến mức khàn tiếng, cạn kiệt hết sức lực.
Diệp Chiêu lặng lẽ ngồi bên anh ta cả đêm, không nói, không khóc, chỉ nhìn vào thanh bảo kiếm trong tay, không biết đang nghĩ gì.
Bầu không khí tràn ngập sự bi thương nặng nề.
Khi bình minh đến, cuối cùng cô cũng chịu nói: “Từ nhỏ tôi đã si mê luyện võ, nhưng cha nói tôi là con gái, cho dù có mạnh mẽ thế nào, sau này cũng bị nhốt trong căn nhà bốn phía là tường, ngẩng mặt là trời, luyện võ có giỏi đến đâu, ngoài việc làm cho nhà chồng chê cười ra, không có tác đụng gì”.
Hồ Thanh kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô.
Giọng nói của Diệp Chiêu rất điềm tĩnh, dường như đang kể sự việc không hề liên quan đến mình: “Tôi tự thấy thiên phú của mình hơn con trai, học tốt hơn cơn trai, nỗ lực hơn, kết quả như thế này tôi làm sao cam tâm? Cho nên tôi rất hận cha mình, căm hận những bó buộc mà thân phận nữ nhi mang lại, thậm chí căm hận cả Diệp gia và Mạc Bắc. Ngày nào cũng cùng đám bạn xấu, làm việc hồ đồ, hung dữ hiếu thắng, dưới sự sùng bái của bọn lưu manh, lấy bạo lực làm niềm vui nhất thời, thậm chí còn bất chấp tất cả lấy trộm quân phù của cha, ngụy tạo thư tín, xuất quân đi đánh trận, muốn chọc tức ông, muốn chứng minh bản thân mạnh mẽ hơn con trai… Cho rằng như thế sẽ cởi bỏ được cái kén trên người, có được sự giải thoát”.
Chỉ có nỗi đau xé tim gan mới có thể làm cho đứa trẻ trưởng thành chỉ sau một đêm.
Diệp Chiêu vuốt qua chữ “Chiêu” khắc trên thanh kiếm, nói khẽ: “Khi trở về Diệp Phủ, mẹ tôi còn hơi thở cuối cùng, bà đưa cho tôi thanh bảo kiếm mà cha tôi yêu quý nhất, nói với tôi, tôi mới là đứa con gái mà cha tôi tự hào nhất, cũng là đứa con gái mà ông yêu thương nhất. Người nhà Diệp gia tử trận trên chiến trường đủ nhiều rồi, cho nên cha hy vọng tôi đừng giống như anh trai mình dùng cả tính mạng để chém giết trên sa trường, mà giống như con gái nhà bình thường khác sẽ lấy chồng, có được hạnh phúc giản đơn.”
Mẹ nói rằng đừng báo thù, mau chạy trốn, chạy về hướng Tây.
Phía Tây thành Ung Quan là trấn Mông Kỳ, Man Kim vẫn chưa đuổi đến.
Nhân lúc trời tảng sáng, khi sự cảnh giác của con người ở mức thấp nhất, mau chạy trốn.
Lửa thành Ung Quan dần dần tắt, các khu nhà đều cháy hết cả, người sống cũng chẳng còn bao nhiêu, cái còn lại chỉ là sự thù hận.
Cha, con xin lỗi.
Di mệnh của cha, tạm thời con không có cách nào làm được.
Diệp Chiêu đứng thẳng người, cô nhìn về tòa thành đã bị hủy hoại, nói rất kiên định: “Mạc Bắc là nhà của ta, trong người ta đang chảy dòng máu của Diệp gia, ở đây ngang ngược gây ra nhiều tội ác không tha thứ được. Nay gặp phải nạn lớn, sao có thể bỏ mặc bách tính Mạn Bắc, một mình rời bỏ đi chứ?”
Diệp Chiêu cầm thanh bảo kiếm của cha, giơ cao binh phù tập hợp những binh lính còn sống sót của cha mình để tiếp tục ra trận giết giặc.
Cô phải dùng máu tươi để rửa sạch những lỗi lầm đã phạm phải.
Cô quyết tâm sẽ dùng cả cuộc đời còn lại để chuộc tội.
Diệp Chiêu đi về phía Đông.
Sao mai sáng lấp lánh nơi chân trời, tỏa ra ánh sáng đẹp đẽ và chói lóa.
Hồ Thanh lau khô nước mắt, đuổi theo Diệp Chiêu, hỏi lớn: “Này, đồ thô lỗ không đọc được văn thư như cô có cần quân sư không?”
Chia loan rẽ thúy
Hạ Ngọc Cẩn nghe Hồ Thanh kể chuyện quá khứ, cảm thấy nét mặt Hồ Thanh có vẻ kỳ quặc, dường như tràn trề sự ngưỡng mộ với vợ mình, liền hỏi một cách rụt rè: “Này… Không phải huynh có ý với bà hổ cái kia chứ…”.
Nét mặt Hồ Thanh u ám, lắc đầu: