Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341798
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.
tròn lại.
“Sao bọn em lại ở cùng Trì Mạch?”. Nguyễn Thiệu Nam hỏi.
Vị Hi thừ người nhìn anh, hồi lâu mới phản ứng lại, cầm bút viết lên quyển sổ: “Tôi nằm viện đã dùng hết sạch tiền tiết kiệm của chúng tôi, chủ nhà ném đồ của chúng tôi ra ngoài. Chúng tôi không có chỗ nào để đi, lại vay tiền lãi suất cao, anh ấy liền thu nhận và giúp đỡ chúng tôi”.
Nguyễn Thiệu Nam nhớ ra nửa năm trước Mạc Như Phi từng tìm anh vài lần, hóa ra là chuyện như vậy.
Vị Hi viết tiếp: “Anh tìm tôi có chuyện gì?”.
Nguyễn Thiệu Nam cười cười, “Anh nói rồi, anh nhớ em”.
Nhớ lại chuyện xưa, Vị Hi bất giác run rẩy. Ngón tay cô run rẩy, cố gắng hết sức để viết: “Anh Nguyễn, xin anh nói thẳng vào trọng tâm”.
Nguyễn Thiệu Nam cong khóe môi cười, lãnh đạm như không, trái tim Vị Hi cũng cuộn tròn theo nụ cười lạnh lùng ấy.
“Vậy thì tốt, anh cũng không thích quanh co. Anh chỉ muốn nói với em, đừng thử lợi dụng một người đàn ông để đối phó với một người đàn ông khác, đặc biệt là loại con gái không hiểu thế sự như em. Hành vi tự cho mình thông minh, ngu xuẩn đến đáng buồn cười”.
Vị Hi Nhìn anh, viết: “Anh tưởng rằng tôi ở bên cạnh anh ấy vì báo thù anh?”.
“Báo thù?” Nguyễn Thiệu Nam nhếch khóe miệng, “Anh hiểu rất rõ tính khí của Lăng Lạc Xuyên, nếu nói về nhẫn tâm, giảo hoạt, anh đều phải nhường cậu ta ba phần. Muốn giở trò bịp bợm trước mặt cậu ta, em vẫn chưa đủ bản lĩnh. Anh chỉ lo lắng cho em, sợ em thấy cậu ta đối xử với em tốt lúc này, nhất thời quên đi nguyên do. Giết hại là bản tính trời sinh của sói, em từng gặp sói không ăn thịt chưa?”.
Anh cố tình nói kéo dài, chậm rãi, ý tứ sâu xa: “Em có thể giữ được cái mạng này, còn có thể tiếp tục hoàn thành việc học của em, tất cả điều này quả thật không dễ dàng. Nếu anh là em thì sẽ biết quý trọng”.
Nguyễn Thiệu Nam nhìn đồng hồ, lại quan sát căn phòng một lần nữa, lãnh đạm nói: “Hôm nay trước tiên đến đây thôi, nếu em cần tiền có thể đến tìm anh. Thực ra anh vẫn thực sự có chút hoài niệm những ngày tháng trước đây của chúng ta. Anh vẫn còn giữ thuốc hen của em”.
Anh đứng lên, khom sát người xuống, xoa xoa bên má lạnh băng của cô, cười nói: “Em hiểu ý của anh.”
Vị Hi nhìn thẳng vào anh bằng đôi mắt long lanh nước, giống như như một người xa lạ không quen biết.
Lúc này, cảm giác dâng trào trong lòng không phải sợ hãi mà là bi thương. Cô cảm thấy bi thương thay cho lòng si mê trước đây của mình; cảm thấy bi thương cho Nguyễn Thiệu Nam của thời niên thiếu; cảm thấy bi thương cho quá khứ của họ, cho hồi ức từng khiến cô quý trọng như mạng sống…
Anh có từng yêu cô không? Anh có từng hối hận không?
Đáp án là phủ định, anh không hề.
Hễ có chút tình yêu và hối hận, anh cũng sẽ không dùng cách như vậy, biểu hiện như vậy xuất hiện trước mặt cô. Không áy náy, không nhục nhã, không do dự, không ân hận, chỉ có nụ cười chế giễu và lạnh nhạt của kẻ thắng với kẻ thua, sự coi thường và kiêu ngạo của kẻ mạnh với kẻ yếu.
Nửa năm nay, cô vẫn luôn tự hỏi mình, rốt cuộc cô làm sai điều gì, vì sao anh phải đối xử như vậy với cô? Không phải đã nói đặt mình trong hoàn cảnh người khác sao? Vì sao cô cố gắng như vậy, anh vẫn không yêu cô?
Hôm nay nhìn thấy anh như thế này, nghe những lời này, câu hỏi từ trước tới nay trong lòng cô cuối cùng cũng có đáp án.
Người đàn ông ích kỉ tột đỉnh này, bên trong anh ta trống rỗng, ngoài lớp vỏ ngoài đẹp đẽ, anh ta chẳng có gì cả.
Vị Hi Nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu không nhìn thấy đáy của người đàn ông, đôi môi khẽ động đậy, nói một câu không thành tiếng: “Tôi yêu anh, anh mới lấp lánh đến thế trong lòng tôi. Tôi không yêu anh, thì anh chẳng là cái gì cả”.
Nguyễn Thiệu Nam không hiểu, nhưng bị giữ chặt bởi đôi mắt hệt như đầm sâu ấy. anh chụp lấy gương mặt nghiêng của cô, cúi đầu hôn lên môi cô. Vị Hi đột nhiên tỉnh lại, cắn mạnh lên môi anh.
Cái cắn này cực kì tàn nhẫn, nhưng người đàn ông không những không buông tay, ngược lại còn kẹp chặt cổ cô, khiến cô va vào bức tường lạnh lẽo.
Đầu Vị Hi đập lên tường, bị anh đụng vào đau đến thấu xương, đầu tiên trước mặt là màu đỏ trắng đan xen nhau, cuối cùng chỉ còn một khoảng tối tăm, hoang vu đen kịt không bờ không bến.
Hôn mê gần như chỉ trong chốc lát, Vị Hi mở mắt lần nữa nhìn thấy vết nấm mốc trên trần nhà, chiếc đèn treo lắc lư, cả căn phòng tối om, không khí lạnh lẽo lan ra xung quanh, tựa như một cảnh phim kinh dị.
Cô tưởng rằng Nguyễn Thiệu Nam đã đi, nghiêng mặt mới phát hiện anh chưa đi, đứng ngay đầu giường. Nhìn không rõ gương mặt anh trong bóng tối, chỉ mơ hồ nhìn thấy anh cởi cúc áo sơ mi một cách thờ ơ, lộ ra cơ bắp rắn chắc.
Tiếng tháo khuy, anh rút thắt lưng ra, vứt sang một bên, phong thái cởi quần áo lạnh lùng vô tình, kiêu ngạo như thế, khiến cô kinh hoảng vô cùng, ngũ tạng tan nát.
Cô biết anh muốn làm gì, biết anh sẽ làm thế nào. Anh sẽ dùng răng nanh lạnh lẽo của mình xé nát cô. Cho dù cô chảy máu rơi nước mắt, cho dù cô đau khổ cầu xin, anh cũng chỉ một mực cưỡng ép chiếm đoạt, không chút thương tiếc.
Tai họa sắp đến khi