Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341634

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1634 lượt.

ay. Nhưng để chắc ăn, Tả Húc giữ chặt đôi tay cô lên trên đỉnh đầu, khiến cô không cách nào phòng bị.
Lương Ưu Tuyền có thể cảm nhận được, tay Tả Húc đang lướt trên đùi mình, sau đó đến phần eo, rồi đến…bộ ngực. Khoan đã! Đây thật sự là một bộ phim nói về ý chí quyết tâm của con người sao?
Đúng lúc Lương Ưu Tuyền nhịn không được phải kêu “Dừng” thì Tả Húc đã ngồi thẳng dậy.
“Hừm, tuy lần này có khá hơn nhưng người cô vẫn cứng quá. Thả lỏng đi, hiểu chưa? Lại lần nữa.”
“…” Lương Ưu Tuyền còn chưa kịp hỏi hắn có phải ban nãy sờ nhầm rồi không thì hắn đã đè lên thân thẻ của cô, lại tiếp tục đối thoại…
Lương Ưu Tuyền lại phải nhướn lên chạm môi Tả Húc. Cũng không khó để đoán được là sau đó lại tiếp tục một loạt những hành động “sóng to gió lớn”. Hai chiếc lưỡi nóng bỏng triền miên giằng co, đầu lưỡi như có lửa của Lương Ưu Tuyền khiến đầu óc cô cũng choáng váng theo.
…Vuốt ve lại vuốt ve, từ từ vuốt lên trên…
“?!”… Lương Ưu Tuyền trợn trừng nhìn cái băng bịt mắt. Cô kêu dừng được không, hắn lại chạm vào ngực của cô rồi.
“?!”… Không đúng, không chỉ ngực mà tay còn lại của hắn cũng đang sờ mó cặp mông của cô nữa.
Phim này rốt cuộc nói về cái gì? Người mù giở trò lưu manh chắc…
Đột nhiên Lương Ưu Tuyền nhận ra có một vật gì đó cứng cứng cứ chọc vào bụng mình. Cô từ từ nhìn xuống, sau khi xác nhận mình không nhận lầm liền đẩy bả vai Tả Húc “Anh đừng nói là anh cũng có phản ứng?…”
“Hả? Phản ứng gì?…” Tả Húc tiếp tục giả ngu, nhưng nhịp hô hấp đã trở nên rất dồn dập.
Lương Ưu Tuyền không thể nói ra được, chỉ có thể dùng tay chọc chọc. Tả Húc hét lớn một tiếng, sau đó vội bỏ băng bịt mắt ra hỏi Lương Ưu Tuyền “Đó là phản ứng tự nhiên, ai mà cấm được chứ!?”
“…” Chuyện này không nghiên cứu.
“Nếu trong lúc quay phim nữ chính nhìn thấy cái này thì tám mươi phần trăm sẽ coi anh là tên háo sắc cho xem.” Lương Ưu Tuyền nghiêm trang phân tích.
Tả Húc ra vẻ ảo não nói “Nhưng thật sự lòng tôi chẳng cảm thấy gì cả…”
Lương Ưu Tuyền nhíu mày, nhìn thấy hắn sầu khổ như vậy thì vô cùng thương cảm. Cô kéo kéo tay hắn, an ủi “Vậy diễn lại đi, có lẽ ban nãy là do anh quá căng thẳng thôi.”
Tả Húc giật mình, mắt sáng ngời “Hả?… Vẫn còn tiếp tục? Cô không mệt sao?”
Lương Ưu Tuyền dối lòng lắc lắc đầu, lại quay lại nằm xuống.
Tả Húc vừa đeo băng bịt mắt vào vừa thắc mắc. Khiêu khích lâu như vậy sao vẫn chưa bị cắn câu nhỉ, chẳng lẽ Lương Ưu Tuyền bị lãnh cảm sao?
Á!… Sai lầm lớn rồi, cô ta vẫn còn cho rằng mình là thiếu nữ mà.
Đáng chết, hơn nữa hiện tại mình còn khó chịu hơn ban nãy nữa, đúng là đã làm bậy rồi mà.






“Cô mệt à?”
“Không sao…”
Lương Ưu Tuyền đưa tay lên dụi dụi mắt, trời ngoài kia vừa tờ mờ sáng, Tả Húc thì liên tục vừa tập diễn vừa đi tắm cho tỉnh táo, còn cô từ đầu đến cuối vẫn không dám chợp mắt.
“Có phải tôi diễn tệ thế không? Chẳng lẽ cô chẳng cảm thấy gì à?” Tả Húc cũng đã thấm mệt. Hắn đã dùng hết sức lực và vốn kinh nghiệm của mình rồi mà Lương Ưu Tuyền vẫn chưa hề nói ra những yêu cầu “không an phận” với hắn. (xin đừng nghi ngờ năng lực của cảnh sát chứ anh.)
“Này, tôi đang nói chuyện với cô.”
Điện thoại Tả Húc ở trong phòng ngủ, di động Lương Ưu Tuyền đang nằm ngoài phòng khách, đương nhiên cả hai người đều không thể nghe thấy tiếng điện thoại của mình.
“Vậy để tôi đi gọi cô ấy dậy.” Tả Húc kéo tấm rèm lên, mơ mơ màng màng bước về phòng ngủ thì lại bị Ngô Thiên Khải chặn lại. Hắn lễ phép hỏi: “Nếu tiện thì giao chuyện này cho tôi được không?”
“Đương nhiên không tiện, cô ấy đang không mặc quần áo.” Tả Húc buột miệng.
“…” Ánh mắt nghi ngờ.
“…” Sự im lặng đáp lại.
“Ý tôi là, theo lời Lương Ưu Tuyền nói với tôi thì cô ấy có thói quen ngủ không mặc đồ, nhất định cửa phòng đã bị khóa lại rồi.“ Tả Húc lập tức chống chế.
Ngô Thiên Khải không có hứng trả lời, chỉ đi đến ngồi cạnh bàn ăn, chờ đợi.
Tả Húc làm bộ như cửa phòng ngủ đang đóng chặt, giả vờ giả vịt gõ vài tiếng.
“Cửa không khóa, vào đi…” Từ trong phòng trong vọng ra tiếng ngái ngủ, chứng minh những gì hắn làm từ nãy đến giờ là hoàn toàn vô nghĩa.
“…” Tả Húc vội ho một tiếng, vừa mở cửa vừa tự bào chữa: “Ồ, đúng rồi, ngủ trưa thì có mặc đồ.” Nói xong, hắn nhanh tay đóng chặt cửa phòng, vừa ngẩng đầu lên thì kinh ngạc nhìn thấy hai bắp đùi trơn láng của Lương Ưu Tuyền lộ ra bên ngoài.
Tả Húc vội vàng cầm lấy chiếc quần nằm ở bên giường, nhảy lên trên giường, kéo chân Lương Ưu Tuyền qua giúp cô mặc quần. Sau đó hắn ôm cô xuống giường, giữ cô đứng yên trên tấm thảm.
Tả Húc vừa mới chuẩn bị giúp cô đeo thắt lưng thì Lương Ưu Tuyền đã ngơ ngác mở mắt ra, hai chân cô mềm nhũn trở lại bên giường, bò đến bên gối: “Để cho tôi ngủ thêm một lúc…”
Tả Húc nửa quỳ nửa ngồi ở bên giường, nâng bả vai cô lên lay lay: “Ngô Thiên Khải đang chờ cô ở ngoài kia.”
“…” Lương Ưu Tuyền mệt mỏi nhíu mày : “Anh ta chờ tôi làm cái gì…”
“Hôm qua hai người đã hẹn nhau đi ăn trưa còn gì?”
Lương Ưu Tuyền căng


Old school Easter eggs.