Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341454
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1454 lượt.
ch động. Chỉ cần nghĩ tới chuyện một số lượng lớn súng ống chảy ra ngoài xã hội là cô bắt đầu phát hoảng.
Tả Húc thấy Lương Ưu Tuyền đã tức giận đến mức đôi mắt đỏ bừng thì nhíu mày, nghiêm nghị nói “Tôi nói cho cô nghe, cảnh sát đã thu được toàn bộ chỗ súng rồi. Chỉ nhiêu đó thôi, đừng hỏi tôi lần hai, cũng đừng hỏi nguyên nhân.”
Lương Ưu Tuyền đờ ra vài giây. Lúc này cô vừa mừng vừa sợ. Ngay lập tức Lương Ưu Tuyền ôm cổ Tả Húc “Cám ơn anh, cám ơn anh đã nói ra chuyện này. Thật sự là may quá, tuyệt quá rồi!…” Nói xong cô điên cuồng vỗ lưng Tả Húc.
“Khụ khụ…” Tả Húc bị cô vỗ liên tục đến mức bắt đầu hộc máu rồi.
Lương Ưu Tuyền lập tức đem tin mới nhất báo cho tổng bộ. Chuyện này cũng đồng thời chứng minh Tả Húc nhất định biết rõ tên đầu sỏ là ai.
Đội trưởng đội chuyên án Lương Ưu Hoa sau khi nhận được tin mừng này đã lập tức đưa cho em gái yêu một yêu cầu vô cùng bất nhân bất nghĩa: Nếu vụ án đã có bược đột phá như vậy, dù sao Tả Húc cũng là bạn trai em, sao em không lợi dụng, quyến rũ hắn để hắn nói hết chân tướng ra đi?!
Lương Ưu Tuyền vừa đọc tin nhắn, mặt vừa đen dần. Cô làm sao mà quyến rũ nối một người đồng tính chứ? Cởi hết ra hắn cũng không thèm xem cũng nên.
Nghĩ vậy, giờ cô chỉ có thể thắng bằng cách gây hảo cảm với Tả Húc thôi. Bởi thế cô hét với vào phòng ngủ.
“Tả Húc, để biểu đạt tình cảm của tôi với anh tôi thề tuần này tôi sẽ không đánh anh (QLCC: một tuần bọ), hơn nữa anh nói gì cũng nghe. Anh bảo tôi đánh ai tôi đánh người đó, tuyệt đối không nuốt lời!” Lương Ưu Tuyền tràn đầy sinh lực giơ nắm đấm, sau đó đi tắm.
“…” Được, vậy đầu tiên đánh Ngô Thiên Khải đi.
Nửa đêm
Tả Húc khát nước liền đi qua phòng khách, đến bên tủ lạnh lấy nước khoáng.
Nhưng mà lúc cánh cửa tủ lạnh sắp sửa đóng lại, ánh sáng yếu ớt chiếu đến chiếc sô pha. Phụt… Tả Húc phun toàn bộ nước trong miệng ra. Lương Ưu Tuyền đang nằm ngủ trên sô pha… Này, đây là phòng khách mà, sao cô chỉ mặc độc một chiếc áo T shirt rộng thùng tình thế này. Tuy lúc ngủ có thể thoải mái, lộ quần con cũng được, lộ áo lót cũng được. Nhưng mà áo lót cũng không mặc, để lộ cả nửa khối cầu bên ngoài thế kia không tốt lắm đâu…
Tả Húc thở dài một hơi, may mà đêm nay Đinh Đới Vĩ không về.
Hử?!… Đúng rồi, làm gì có Đinh Đới Vĩ ở đây!
Tả Húc chăm chú thưởng thức trong chốc lát, sau đó đột nhiên nhận ra thân thể bắt đầu khó chịu liền vội vàng chui ngay vào phòng ngủ. Nhưng mà hắn không ngủ nổi.
Sau một tiếng đồng hồ lăn lộn trên giường…
Tả Húc rón rén quay ra phòng khách, đứng suy tư một lúc sau đó quyết định. Không làm thì thôi chứ đã làm là phải làm đến cùng. Bởi thế hắn bật đèn, khiến căn phòng sáng như ban ngày.
Lương Ưu Tuyền bị chói mắt không ngủ được nữa. Cô dùng một tay che mắt, sau đó theo bản năng kéo áo xuống. Đột nhiên phát hiện ra bị lộ hết nửa bộ ngực, Lương Ưu Tuyền thét lớn, sau đó vội che lại “Anh định làm gì?”
“Nửa đêm cô kêu la cái gì? Đương nhiên có việc mới tìm cô chứ.” Tả Húc giả bộ hờ hững trước cơ thể của Lương Ưu Tuyền, lơ đãng nói.
Tả Húc vui vẻ gật đầu, đặt tay lên vai Lương Ưu Tuyền nói “Cô hiểu tôi rồi, tri kỉ Lương Ưu Tuyền.”
Lương Ưu Tuyền cũng vô cùng cảm động. Cô thời dài “Vậy làm sao bây giờ? Hãy đừng nhận nữa.”
Tả Húc nói tiếp, vẻ mặt không cam lòng, hai tay nắm lại thành đấm “Nhưng mà tôi rất thích kịch bản kia. Cô biết đấy, lòng nhiệt huyết của tôi với nghề diễn vẫn rất mãnh liệt.” Hắn từ từ nhìn Lương Ưu Tuyền “Ai… Nếu cô là con trai thì chắc tôi đã yêu cô rồi…”
(QLCC: anh là con cáo già anh dzai ạ)
Lương Ưu Tuyền nghe nói thế trong lòng lại thấy vui vui. Ít nhất Tả Húc cũng đã đồng ý tâm sự với cô những chuyện không muốn người ngoài biết, cảm giác được tin tưởng thật là vô cùng thỏa mãn. Huống chi nếu hắn nhận kịch bản thì cô cũng sẽ không nợ gì Ngô Thiên Khải nữa.
“Nhìn anh muốn diễn như thế, nếu có chuyện gì tôi làm được thì cứ bảo. Tôi sẽ toàn tâm toàn ý giúp đỡ.” Lương Ưu Tuyền hiệp nghĩa vỗ vỗ vai hắn.
Tả Húc mệt mỏi gật đầu “Tôi quyết định sẽ nhận vai này. Nhưng vấn đề là nếu trong lúc diễn tôi lại tỏ ra chán ghét nữ chính thì sẽ lộ ra bí mật tôi không thích phụ nữ mất…”
“Làm thế nào để vượt qua chướng ngại này?” Lương Ưu Tuyền rất muốn giúp Tả Húc, nhưng cô thật sự chẳng biết gì về nghề diễn cả.
Tả Húc trầm tư một lúc. Tầm 5 phút sau, hắn vỗ đùi nói “Hay cô giúp tôi luyện tập một chút? Cô không cần nói gì cả, chỉ cần chú ý vẻ mặt tôi thôi. Nếu có cái gì quái dị thì nói tôi, được chứ?”
Lương Ưu Tuyền mí mặt giật giật mấy cái “Được thì không phải không được. Nhưng tôi không biết diễn…”
“Không cần thiết. Cô không cần nói gì, tôi nói gì thì làm thế là được. Giờ, đầu tiên đi vào phòng tôi đã.” Nói xong Tả Húc lập tức bước về phòng mình, vẻ mặt hệt như chết đuối vớ được cọc.
“…” Lương Ưu Tuyền túm mớ tóc lên buộc lại, sau đó chuẩn bị mặc quần…
“Đúng rồi, không cần mặc quần. Trực tiếp lên giường.” Tả Húc lại bắt đầu mở miệng chỉ huy.
“…” Lương Ưu Tuyền n