Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341508
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1508 lượt.
chồng thế thì làm sao anh có lý do để lấy em được?”
Tả Húc thở hồng hộc cố giữ cô, nhưng thật sự hắn không muốn đem một bộ phim tình cảm lãng mạn biến thành phim hành động. Đương nhiên, phim tình yêu và phim hành động thường không có nhiều cách biệt. Một loại là nói chuyện yêu đương trước, sau đó chém nhau; một loại là đánh nhau xong mới nói chuyện yêu đương. Quá trình ngược nhưng mục đích vẫn giống nhau.
“Lấy em là trách nhiệm của anh. Lúc trước chiếm tiện nghi của người khác sao anh không nghĩ đến hậu quả đi?” Lương Ưu Tuyền dán chặt má tại gối, cố gắng nhớ lại chuyện hôm đó, nhưng trái lo phải nghĩ* cũng không cho là mình sẽ chủ động quyến rũ Tả Húc.
(* đắn đo suy nghĩ)
“Chuyện này… Anh nghĩ em cũng đã rất thỏa mãn mà.” Tối nay Tả Húc đã quyết tâm rồi, hắn không tin mình không khuất phục được cái cô cảnh sát nhỏ nóng nảy này.
Tả Húc không phủ nhận, cười nói “Ví dụ như em. Lần đầu tiên nhìn em anh nghĩ đến một bà đàn ông, hai mắt còn chưa nhìn rõ em đã bị em đánh cho một trận, tuy đó là sai lầm lớn nhưng cũng đã thành công thu hút sự chú ý của anh. Sau khi chú ý đến em hơn sẽ bắt đầu dành nhiều thời gian quan sát em, ngực này, chân này, ngũ quan nữa, trong lòng âm thầm đánh giá nữa.”
Lương Ưu Tuyền theo tầm mắt hắn về chân mình. Cô co chân lên, nhìn đi nhìn lại “Anh trai em nói rằng em đẹp nhất chính là đôi chân, cho nên luôn ép em mặc quần dài.”
“Sợ em gặp lưu manh?”
“Sợ em đánh tên có ý đồ lưu manh đến chết.” Lương Ưu Tuyền liếc hắn.
“…”
Tả Húc nhìn cô tự sờ đùi liền sờ theo, thế là bị Lương Ưu Tuyền đá cho bay khỏi giường.
Tả Húc bướng bỉnh bò lại, mặt vô cảm “Em lại đá anh… Á…” Lời còn chưa dứt đã một lần nữa bị đạp bay.
“…” Hắn xoa xoa ngực, đã quên đây là lần thứ mấy bò lên giường. A? Không phải mười thì cũng tám lần rồi.
Cho nên lần này, hắn vừa leo lên đã ngăn đôi chân Lương Ưu Tuyền lại, nâng eo cô lên, khiến cô dạng hai chân ra, buộc cô ngồi lên đùi hắn, cúi xuống che phủ đôi môi cô. Lương Ưu Tuyền không giãy dụa nữa. Tuy cô không nhỡ rõ đêm đầu tiên của mình nhưng đã quen với nụ hôn của Tả Húc. Nụ hôn ấy khiến cô nhớ mình vẫn là phụ nữ, nhớ đến sự cô đơn tịch mịch và sự tò mò trước tình dục.
Được rồi, dẫu sao cũng không phải lần đầu tiên, tinh thần “kiên cường bất khuất” của Tả Húc khiến cô muốn đồng ý thử một lần.
…
Tả Húc cũng không có vội vã. Hắn tắt đèn, từng bước dắt cô vào cơn mê tình, hoặc nói thế này, lúc người đàn ông trân trọng cơ thể người phụ nữ sẽ khiến đối phương cảm nhận được nhiều hơn, khiến cảm xúc cả hai dễ dàng hòa vào nhau hơn.
Đến khi đã khiến cả tinh thần và thể xác cô nhập cuộc rồi, hắn mới dùng đầu ngón tay “tận dụng thời cơ đột kích”…
“Mẹ ơi!…” Đầu Lương Ưu Tuyền chỉ nhớ đến mẹ, vốn loại chuyện này cô không nghĩ là thú vị như vậy.
“…” Tả Húc suýt nữa phát sốt vì câu gọi này. Hắn hôn lên môi cô “Em. Mẹ ở đây không tốt sao?”
Lương Ưu Tuyền theo phản xạ kẹp chặt hai chân, cố gắng ngăn giọt nước mắt ở khóe mi, vừa đẩy bả vai hắn ra vừa đe dọa “Nếu sau này anh dám bắt nạt em, em sẽ băm anh ra làm trăm mảnh!”
“…” Tả Húc gật đầu, không nhịn được bật cười. Lời của cô gái này mười phần là sát phong cảnh. Đã như vậy chi bằng đừng để cô nói nữa. Hắn cúi xuống, hôn lên đôi môi cô.
Bắt đầu Kương Ưu Tuyền vẫn chưa quen, đôi mứng cứng ngắc mở ra. Tả Húc cũng không ép, chỉ nhẹ nhàng mút lấy, từ từ liếm. Cái hương vị yêu thương này cho dù tâm lạnh như cô cũng cảm giác được.
Thời gian dần trôi qua, Tả Húc thấy cô như đã quen dần liền đưa đầu lưỡi đi sâu vào trong, tinh tế cọ sát cằm cô, mang đến một cảm giác mãnh liệt hơi tê ngứa.
Hình như động tác này kích thích Lương Ưu Tuyền. Cô dùng sức đẩy ngực hắn, nhịn không được cười “Này, ngưa ngứa.”
Có lẽ là tại đang trên giường, người phụ nữ luôn lớn giọng cũng nhẹ giọng thì thầm. Tả Húc không hiểu sao thấy trái tim như tan ra, ngược lại, một bộ phận khác trên thân thể…
Một tiếng sau, cơn kích tình cuối cùng cũng qua đi.
Lương Ưu Tuyền mới nghỉ ngơi một lúc liền phát hiện ra tên kia đang có ý đồ quấy nhiễu, không chút do dự giúp hắn bay xuống giường.
Tả Húc nheo mắt, tự nhiên trêu chọc… Quả nhiên một người đàn ông cấm dục lâu năm rất bền bỉ (á = = em không dám viết thẳng từ đó ra đâu). Thế nhưng Lương Ưu Tuyền cũng không thấy mình may mắn chút nào.
“Á…” Lương Ưu Tuyền ghé vào bên gối, những sợi tóc lần lượt trên xuống vai cô. Cô đã mệt đến kiệt sức, thế mà tên đó hình như đang càng lúc càng có tinh thần.
“Nói cảm tưởng đi.” Tả Húc giúp cô xoay người, quấn đôi bắp chân cô tại eo của mình.
“Không có gì để nói. Hơi đau, mệt mỏi, giờ chỉ muốn ngủ thôi.”
Lương Ưu Tuyền thừa nhận ban đầu cô cũng thấy hưng phấn, máu* trong người cũng sôi trào, đổ rất nhiều mồ hôi, Tả Húc cũng thế. Nhưng nói tóm lại, cô vẫn thích hôn hơn.
(* nguyên văn là huyết dịch 血液 ~ xin hãy nói với em đó là máu đi = =)
“Cũng tại em không nhập tâm nên mới mệt thôi. Anh khỏe mạnh thế này, tạm thời bỏ qua chuyện anh đẹp hơn em, chỉ cần nói đến cách ứng xử thôi, ban nãy khi em vẽ b