Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.


Tả Húc chọn ở tại một khách sạn năm sao. Nhưng vì sao hắn không chọn ở phòng trăng mật? Thật ra Tả Húc đã nghĩ kĩ rồi, tay hắn bị thương, lỡ như Lương Ưu Tuyền trong lúc đang ngủ đột nhiên nổi giận, lại bò xuống đi đến giường hắn đánh lén hắn thì chết. Bởi vậy chọn hai giường, như thế lúc Lương Ưu Tuyền bước đến chỗ hắn còn mất vài bước chân, thế có thể khiến cô suy nghĩ lại việc đánh hắn.
(Suy nghĩ sâu sắc thật = =)
Sau khi bước vào phòng, Tả Húc đi tắm, còn Lương Ưu Tuyền gọi đến quầy tiếp tâm hỏi thăm xem quanh đây có bác sĩ nào không. Nhân viên của quầy tiếp tân lập tức thông báo cho cô số điện thoại của phòng khám tư nhân gần nhất.
“Bác sĩ Cổ nghe.” Giọng nói khóp chịu của một nam bác sĩ vang lên.
“…” Lương Ưu Tuyền sửng sốt trong một giây “Xin chào, xin hỏi anh có thuốc trị thương ngoài da không ạ? Như vết dao cứa chẳng hạn.”
Người đàn ông đó giơ năm ngón tay lên “Thứ nhất, không người phụ nữ nào lại đến tìm người khác tận cửa chỉ vì một cú điện thoại bị treo; thứ hai, khi nói chuyện cô có thói quen khẽ nhếch môi, nhất định là một nhân viên nhà nước; thứ ba là tự ý xông vào nhà người khác, thế là đủ biết công việc thường ngày của cô ra (xỏ xiên thật *lăn lộn*); điểm thứ tư, sau khi bước vào nhà lập tức nhìn xung quanh, ánh mắt dừng ở con dao gọt hoa quả trên bàn một giây; còn thứ năm, điểm này khiến tôi 100% chắc chắc thân phận của cô…” Anh ta ung dung giơ một ngón tay nữa “Lúc cô đi qua tôi, tôi nhìn thấy… cảnh huy của cô ở túi quần lộ ra một nửa!”
“…” Lương Ưu Tuyền thật có lòng đánh cho anh ta một trận.
Anh chàng kia lười biếng nằm trên sô pha, nói “Thật ra tôi có một lộ Vân Nam bạch dương nguyên đai nguyên kiện, giá 200 tệ.”
“?!… Anh ăn cướp đấy à? Bên ngoài tiệm thuốc chỉ bán 40 tệ là cùng.”
“Đúng rồi, tôi chính là gian thương, xem ra giao dịch không thành rồi.” Anh ta làm tư thế mời, cười nụ cười đểu giả.
Lương Ưu Tuyền tức giận lôi 200 tệ ra đập lên bàn “Lấy thuốc ra đây.”
Anh ta giơ cao Mao chủ tịch* lên soi soi, sau đó nhíu mày, đẩy cửa phòng thuốc ôm hòm thuốc ra. Lương Ưu Tuyền tò mò xem xét, lập tức nổi giận. Bên trong đó có ít nhất mười hộp thuốc Vân Nam bạch dược còn nguyên.
(* là tiền TQ)
Vì vậy, cô vươn tay ra cầm một lọ thuốc, băng gạt, tăm bông, các loại thuốc trừ độc… Ánh mắt trợn trừng lên nhìn tên kia như muốn nói: Anh dám đòi thêm tiền à!?
Tên đó vô tội nhún vai, thấy cô vừa xoay người tính bỏ đi liền la lên “Lương Ưu Tuyền, cô thật sự không nhớ tôi nữa à?”
Lương Ưu Tuyền buông lộ thuốc, chăm chú nhìn khuôn mặt người đàn ông kia dưới ánh đèn. Quả thật quen quen, nhưng không nghĩ ra đã gặp ở đâu.
Anh ta đeo kính lên, nói “Giờ nhớ ra chưa?”
“…”
“Tôi là bạn học của Lâm Trí Bác, Cổ Ngọc.”
“… Con ba ba*?”
(Con ba ba 甲鱼 và Cổ Ngọc 贾玉 gần âm, 1 cái là ‘jiǎ yú’ còn 1 cái là ‘jiǎyú’)
“Cổ Ngọc! Cổ Bảo Ngọc bỏ chữ Bảo.” Cổ Ngọc ôn nhu cười, nhét 200 nhân dân tệ lại túi cô.
Lương Ưu Tuyền cuối cùng cũng nhớ được anh chàng này là ai. Không phải cô đãng trí, mà là lúc trước cô đã quyết sẽ quên hết những chuyện liên quan đến Lâm Trí Bác đi. Huống chi Cổ Ngọc thay đổi rất nhiều, từ một con mọt sách biến thành một thanh niên rất thời thượng.
Cô Ngọc vừa muốn mở miệng, Lương Ưu Tuyền đã giơ tay lên ngăn lại “Không cần hỏi tình trạng của tôi với Lâm Trí Bác, chúng tôi chia tay rồi.”
Không khí dừng lại khoảng ba giây.
“Thật tốt quá, nghĩa là giờ cô độc thân?” Cổ Ngọc mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng. Lúc trước anh đã chú ý đến Lương Ưu Tuyền, không ngờ tên tiểu tử Lâm Trí Bác kia nhanh chân chiếm được. Ai, thật là đáng tiếc… Lương Ưu Tuyền rõ ràng chẳng có ấn tượng gì với mình.
“…” Lương Ưu Tuyền thấy sự hào hứng này có phần vô lý, vội cầm đống thuốc và danh thiếp của Cổ Ngọc lên “Hôm khác đến tìm anh sau nhé.”
Cổ Ngọc lễ phép chặn đường cô lại “Cho tôi phương thức liên lạc đi.”
Lương Ưu Tuyền bắt người tay ngắn*, đọc số điện thoại của mình, sau đó nói rằng có chuyện quan trọng, vội rời đi.
(* dễ bị bắt nạt)
※※
Lương Ưu Tuyền bê đống dược phẩm về khách sạn, thấy Tả Húc đã sống dở chết dở nằm bên giường “Ôi, giờ mới về… Máu anh chảy khô rồi em mới quay lại là sao…”
Lương Ưu Tuyền trong lòng đang rối loạn, không nghe được hắn lải nhải cải gì, đến ngồi xổm bên giường giúp hắn băng bó.
“Em đang nghĩ gì đó?” Tả Húc nhìn được sự lạ thường của cô.
“Nếu không gặp anh em sẽ chẳng phải gặp lại người quen cũ. Anh quả nhiên là khắc tinh của đời em mà.”
“Thế còn không tốt sao? Em có thể cùng bạn cũ ôn lại kỉ niệm xưa, tránh để tính tình càng quái gở hơn. A… nhẹ tay chút…”
“Đó đều là những người em không muốn gặp! Lâm Trí Bác, Tiếu Hồng, giờ lại đến bạn cũ của Lâm Trí Bác. Phiền chết được!”
Tả Húc cười không trả lời, nhặt tấm danh thiếp trong đống dược phẩm lên xem xét “Cổ Ngọc… Bác sĩ tâm lý, tên đó hả?”
“Ừ. Anh ta thay đổi nhiều thật, cao hơn, đẹp trai hơn, xuất sắc hơn… Nếu không phải tự giới thiệu thật không nhận ra nữa.” Lương Ưu Tuyền vừa nói vừa cắt băng.
Tả Húc không th